Đàm Vĩnh Hưng bị khán giả ở Mỹ xịt hơi cay

Ca sĩ “Khoảng cách” đau rát vùng mặt khi bị một khán giả tấn công trong lúc hát tại live show riêng tối 18/7 ở San Jose, Mỹ. Tuy nhiên, anh đă vượt qua nỗi buồn và sự tức giận để biểu diễn trọn vẹn chương tŕnh.
> Đàm Vĩnh Hưng đă linh cảm sẽ bị tấn công

http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/E4/9C/dam1.jpg

Mỹ Tâm ôm lấy Mr. Đàm khi anh bị tấn công trên sân khấu. Ảnh: Website ĐVH.

Khi Đàm Vĩnh Hưng đang song ca cùng Mỹ Tâm bài Trái tim không ngủ yên, một khán giả nam cải trang thành nữ cầm cành hoa tiến đến gần sân khấu. Lúc nam ca sĩ đưa tay nhận hoa, người này bất ngờ cầm b́nh xịt cay (nghi là nước ớt) xịt thẳng vào mặt anh 3 lần, khiến anh tối tăm mặt mũi. Mỹ Tâm lo sợ ôm lấy Đàm Vĩnh Hưng và cũng bị cay mắt, ho sặc v́ chất này. Nhiều người trong hội trường chứng kiến cảnh đó rất bức xúc, phẫn nộ.

* Clip: Đàm Vĩnh Hưng bị xịt hơi cay khi đang biểu diễn

Ngay lập tức kẻ gây rối bị bảo vệ bắt và đưa tới đồn cảnh sát. Theo phía cảnh sát, người này tên là Lư Tống. Lư Tống (tên thật Lê Văn Tống) là người Mỹ gốc Việt, từng bị bắt tại Việt Nam năm 1992 v́ hành vi không tặc, được ân xá 6 năm sau đó. Lư Tống cũng từng cướp máy bay ở Cuba, Thái Lan và Hàn Quốc và bị giam giữ nhiều lần.

Mr. Đàm được bảo vệ đưa vào trong hậu trường. Sau khi được chăm sóc và nghỉ ngơi khoảng 10 phút, anh trở lại sân khấu và hát liên tục 15 bài. Những người có mặt đứng lên vỗ tay, nhảy theo Đàm Vĩnh Hưng để cổ vũ anh. Ca sĩ cho biết, lúc đó, anh vừa cảm thấy sốc, vừa đau nhức vùng mặt nhưng không cho phép ḿnh dừng lại, "v́ khán giả, v́ tự trọng, v́ bản lĩnh nghề nghiệp".

Đêm đó, Đàm Vĩnh Hưng gần như không ngủ được v́ mệt mỏi. “Tôi buồn v́ sự cố xảy ra với ḿnh và áy náy với những khán giả chân chính đă bỏ tiền ra mua vé coi ḿnh hát, nhưng lại bị gián đoạn chương tŕnh như vậy. Tuy nhiên, tôi không mất niềm tin v́ những người như Lư Tống chỉ là số ít” - Đàm Vĩnh Hưng tâm sự.

http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/E4/9C/dam2.jpg

Khuôn mặt và vùng cổ Đàm Vĩnh Hưng đỏ tấy v́ bỏng chất cay sau buổi biểu diễn. Ảnh: DTV.

Đàm Vĩnh Hưng vừa trải qua 1 tháng lưu diễn ở Mỹ. Hoạt động nghệ thuật của anh bị một nhóm người nơi đây chống đối quyết liệt, nhiều bầu show thậm chí c̣n không dám tiếp tục thực hiện những chương tŕnh có tên Đàm Vĩnh Hưng. Tuy nhiên, điều này không làm Mr. Đàm chùn bước. Anh cho hay, những chương tŕnh về anh đă được chuẩn bị và quảng cáo từ rất lâu. "Dù bị một số người phản đối, tôi vẫn tiếp tục thực hiện bởi có những khán giả hâm mộ từ rất xa đă đi máy bay tới xem tôi biểu diễn".

Trưa 21/7, Mr. Đàm sẽ về tới TP HCM để chuẩn bị cho live show thứ 5 trong nước sắp diễn ra.

Huy Phạm

Lư Tống bị cáo buộc thêm tội danh

Sáng 23/7, tại California (Mỹ), trong phiên xử thứ hai, kẻ dùng hơi cay xịt vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng bị cáo buộc tội danh mới: tấn công với vũ khí nguy hiểm.
> Đàm Vĩnh Hưng bị xịt hơi cay/ Lư Tống ra ṭa v́ tấn công Đàm Vĩnh Hưng

Amy Cornell - người phát ngôn của Ṭa án quận Santa Clara (California, Mỹ) - cho biết, sau khi xem xét bằng chứng của vụ việc, Ủy ban công tố cho rằng, "tấn công với vũ khí nguy hiểm" là cáo buộc thích hợp hơn cả với những ǵ đă xảy ra trong tối 18/7.

http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/E6/F3/ly-tong-1.jpg

Lư Tống sau khi bị bắt. Ảnh: San Jose Mercury News.

Như vậy, tổng cộng, Lư Tống bị buộc 5 trọng tội (felony): Đột nhập trái phép, Sử dụng hơi cay trái phép, Hành hung người khác, Chống lại nhà chức trách và Tấn công với vũ khí nguy hiểm. Nếu bị kết án với tất cả tội danh, Lư Tống sẽ phải đối mặt với mức án tối đa là 6 năm, 8 tháng tù giam, thay v́ 5 năm tù như ở phiên xử trước.

Ngoài ra, Lư Tống c̣n bị cấm tiếp cận ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trong khoảng cách ít nhất là 100 yards (gần 100 m) trong ṿng một năm.

Phiên xử thứ hai diễn ra sáng 23/7 (giờ địa phương) tại Ṭa án San Jose, quận Santa Clara, California (Mỹ). Tuy bị công tố viên đề nghị thêm tội danh mới, nhưng Lư Tống đă được Thẩm phán Gilbert T. Brown giảm mức phí bảo lănh từ 100.000 USD xuống 75.000 USD.

http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/E6/F3/ly-tong-3.jpg

Lư Tống cải trang thành phụ nữ, ngồi chờ buổi diễn của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng tại Trung tâm Hội nghị Santa Clara tối 18/7. Ảnh: damvinhhung.ws.

Theo tờ San Jose Mercury News, phiên xử tiếp theo với Lư Tống sẽ diễn ra vào 4/8. Dù bị cáo buộc 5 trọng tội, Michael Luu - luật sư bào chữa cho bị cáo - vẫn hy vọng, Lư Tống sẽ chỉ bị kết án ở mức tội nhẹ (misdemeanor).

Vụ tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng xảy ra tối 18/7 tại sân khấu Trung tâm Hội nghị Santa Clara (California). Lư Tống đă cải trang thành phụ nữ trà trộn vào buổi biểu diễn của các ca sĩ Việt Nam. Sau khi Đàm Vĩnh Hưng kết thúc màn song ca với Mỹ Tâm bài Trái tim không ngủ yên, Lư Tống đă chen lên sát sân khấu, tặng hoa cho ca sĩ. Khi anh cúi xuống nhận hoa, Lư Tống thừa cơ xịt hơi cay vào mặt Đàm Vĩnh Hưng. Mỹ Tâm và các khán giả ngồi gần cũng bị ảnh hưởng v́ độc chất này.

Vượt qua sự cố, Đàm Vĩnh Hưng vẫn tiếp tục các buổi diễn ở Mỹ. Ảnh:

Vượt qua sự cố, Đàm Vĩnh Hưng vẫn tiếp tục các buổi diễn ở Mỹ. Ảnh: damvinhhung.ws.

Hiện tại, Đàm Vĩnh Hưng vẫn chưa về Việt Nam. Anh đang ở Mỹ để tiếp tục một số chương tŕnh biểu diễn vào cuối tuần tại California.

L.H.

Theo ḍng sự kiện:

 

Lư Tống ra ṭa v́ tấn công Đàm Vĩnh Hưng (22/07)

Đàm Vĩnh Hưng: ‘Tôi đă linh cảm sẽ bị tấn công’ (20/07)

Đàm Vĩnh Hưng bị khán giả ở Mỹ xịt hơi cay (20/07)

Đàm Vĩnh Hưng viết ca khúc tặng người t́nh (13/07)

Đàm Vĩnh Hưng quay clip cùng fan (28/06)

Lư Tống ra ṭa v́ tấn công Đàm Vĩnh Hưng

Báo chí Mỹ đưa tin, phiên xử đầu tiên đối với kẻ cải trang thành phụ nữ, xịt hơi cay vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng vừa diễn ra chiều 21/7 tại Santa Clara (California, Mỹ), tức ngày 22/7 (giờ Hà Nội).
> Đàm Vĩnh Hưng bị khán giả ở Mỹ xịt hơi cay/ ‘Tôi đă linh cảm sẽ bị tấn công’

Theo tờ Mercurynews, phiên ṭa chỉ diễn ra trong vỏn vẹn vài phút. Lư Tống bị cáo buộc 4 tội danh, gồm: Đột nhập trái phép, Sử dụng hơi cay trái phép, Hành hung người khác và Chống lại nhà chức trách trong vụ tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng hôm 18/7 trên sân khấu Trung tâm Hội nghị Santa Clara.

Lư Tống sau khi đă giả gái để tấn công Đàm Vĩnh Hưng.

Lư Tống sau khi đă giả gái để tấn công Đàm Vĩnh Hưng. Ảnh: damvinhhung.ws.

Amy Cornell - người phát ngôn của ṭa án quận Santa Clara - cho biết, nếu bị kết án với cả 4 tội danh này, Lư Tống có thể đối mặt với 5 năm tù.

Hiện, Lư Tống bị tạm giữ tại nhà tù Santa Clara. Mức phí bảo lănh tại ngoại đối với kẻ tấn công được đề nghị nâng từ 52.000 USD lên 100.000 USD. Phiên ṭa xem xét việc liệu Lư Tống có được giảm mức phí bảo lănh hay không sẽ diễn ra vào ngày 23/7.

http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/E5/B8/tong2.jpg

H́nh ảnh Lư Tống sau khi bị bắt tạm giam. Ảnh: ktvu.

Tam Nguyen, luật sư của Tống cho biết, những người ủng hộ Tống c̣n mong người này được tại ngoại vào ngày 23/7 để có thể tiếp tục thể hiện sự phản đối trong buổi diễn tiếp theo của Đàm Vĩnh Hưng, dự kiến diễn ra vào 24/7 tại Anaheim (quận Cam, California).

Lư Tống, 61 tuổi, hiện sống tại San Jose, là nhân vật từng có nhiều hành động chống phá chính quyền Việt Nam. Đài BBC nhận định, hành động của Lư Tống đă làm chia rẽ dư luận trong cộng đồng người Việt đang sống tại Mỹ.

Đàm Vĩnh Hưng với gương mặt và vùng cỏ ửng đỏ sau khi bị xịt hơi cay. Ảnh: DTV.

Đàm Vĩnh Hưng với gương mặt và vùng cổ ửng đỏ sau khi bị xịt hơi cay. Ảnh: DTV.

Vụ tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng xảy ra tối 18/7 tại sân khấu Trung tâm Hội nghị Santa Clara (California). Lư Tống đă cải trang thành phụ nữ, đội tóc giả, mặc váy đen với áo khoác màu đỏ trà trộn vào buổi biểu diễn của các ca sĩ Việt Nam. Sau khi Đàm Vĩnh Hưng kết thúc màn song ca với Mỹ Tâm bài Trái tim không ngủ yên, Lư Tống đă chen lên sát sân khấu, tặng hoa cho ca sĩ. Khi anh cúi xuống nhận hoa, Lư Tống thừa cơ xịt hơi cay vào mặt Đàm Vĩnh Hưng (xem clip). Mỹ Tâm và các khán giả ngồi gần cũng bị ảnh hưởng v́ độc chất này.

Kẻ tấn công lập tức bị cảnh sát bắt giữ. Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng dự định về VN vào 21/7, nhưng anh đă thay đổi kế hoạch, ở lại Mỹ để tiếp tục các chương tŕnh biểu diễn của ḿnh.

L.H.

Đàm Vĩnh Hưng: ‘Tôi đă linh cảm sẽ bị tấn công’

Trước khi ra sân bay về VN, Mr. Đàm tranh thủ trả lời VnExpress.net để làm yên ḷng fan, trong t́nh trạng mắt vẫn giàn giụa v́ bị kẻ khủng bố xịt hơi cay trong show diễn tối 18/7 ở San Jose, Mỹ.
> Đàm Vĩnh Hưng bị khán giả ở Mỹ xịt hơi cay

Đàm Vĩnh Hưng sau khi bị tấn công.

Đàm Vĩnh Hưng sau khi bị tấn công. Ảnh: DTV.

- Hiện tại, sức khỏe anh thế nào?

- Sau khi bị xịt ớt vào mắt, tôi tối tăm mắt mũi, không nh́n được ǵ. V́ khán giả, tôi đă cố gắng ra sân khấu tiếp tục biểu diễn sau khi được đưa vào hậu trường chăm sóc trong ṿng 10 phút. Cả đêm hôm đó tôi hầu như không ngủ được v́ đau nhức. Cũng may sức khỏe của tôi đă b́nh thường sau 6 tiếng chống chọi với những cơn bỏng rát từ chất cay ấy.

- Theo anh, đâu là nguyên nhân của cuộc tấn công này?

- Đây là một hành động để bày tỏ sự không hài ḷng dành cho tôi. Nhưng một kẻ tự vỗ ngực xưng là “người hùng” như Lư Tống lại làm vậy th́ tôi chỉ thấy hổ thẹn giùm ông ta mà thôi.

- Sau khi bị Lư Tống xịt hơi cay vào mắt, động lực ǵ khiến anh chống lại những cơn đau rát để tiếp tục biểu diễn?

- Tính tôi xưa nay vẫn chưa hề thay đổi. Càng hạ nhục tôi th́ tôi càng máu hơn, càng muốn chứng tỏ ḿnh nhiều hơn. Nếu tôi dừng lại một cách đơn giản th́ chắc chắn tôi là kẻ thua cuộc.

C̣n một điều quan trọng hơn mọi điều khác - đó chính là khán giả của tôi. Họ thật tử tế v́ đă vượt qua nhiều áp lực để tới nghe tôi hát. Lúc đó tôi chỉ biết ra lệnh cho chính ḿnh: “Đứng lên, không được gục ngă. Bước ra sân khấu và hát ngay lập tức”. "Mệnh lệnh" được thi hành ngay bằng 15 ca khúc trong trạng thái mắt mũi và cơ thể đều bỏng và cay xè.

Khán gải đứng lên nhảy và cổ vũ cho Đàm Vĩnh Hưng - Dương Triệu Vũ khi anh trở lại sân khấu biểu diễn. Ảnh:

Khán giả đứng lên nhảy và cổ vũ cho Đàm Vĩnh Hưng - Dương Triệu Vũ khi anh trở lại sân khấu biểu diễn. Ảnh: Website ĐVH.

- Đây không phải lần đầu tiên anh vấp phải sự chống đối của những người quá khích. Anh nh́n nhận thế nào về việc này?

- Tôi đă quá quen thuộc với những biến cố này. Tôi từng bị phản đối ở Đức, Australia, Mỹ. Bên Australia, tôi bị xịt nước mắm. Tuy nhiên, tôi cho rằng, nếu cứ kéo dài những việc này chẳng hay ho ǵ, chỉ làm người nước ngoài nh́n vào và cười cộng đồng người Việt của chúng ta mà thôi.

- Khi quyết định lưu diễn trong t́nh h́nh đang bị chống đối gay gắt, anh đă chuẩn bị phương án ǵ để ứng phó?

- Tôi có linh cảm trước nên đă dặn ḍ rất kỹ cảnh sát cũng như những người đi theo, hễ thấy bất kỳ người nào đứng lên hoặc có biểu hiện bất thường là phải khống chế ngay. Tiếc là v́ chút lơ là của một nhân viên đă để xảy ra vụ vừa rồi. Anh ta đă xin lỗi tôi cả đêm.

- Sự cố này ảnh hưởng tới tâm lư anh ra sao khi đi biểu diễn?

- Tôi dè dặt hơn rất nhiều trước mọi sự tiếp cận. Để ư và quan sát kỹ tất cả những nơi tôi đến. Tuy nhiên, tôi không để nó ảnh hưởng tới công việc của ḿnh. Tôi vẫn giữ đầy đủ lịch biểu diễn mà tôi kư hợp đồng. Sự cố này vô t́nh lại làm tôi trở thành cái tên được quan tâm nhiều nhất trên mọi diễn đàn (cười).

- Lư Tống bị xử lư thế nào sau khi tấn công anh?

- Cảnh sát thông báo cho tôi, ông ta đă bị bắt giam và đang chờ xét xử với 6 tội danh.

Ngọc Trần thực hiện

 

 

 

Nguyễn Cao Kỳ Duyên 

 











SuaOngChua.jpg picture by chuadao2010

 

Người đẹp Kỳ Duyên vừa t́nh cờ bị bắt gặp đi cùng bạn trai mới đến ăn và mua sắm tại Villa FB.
 Cô MC duyên dáng của Thúy Nga Paris và người bạn trai David T.Ton, tên Việt Nam là Huân, rất biết cách chăm sóc, quan tâm lẫn nhau.


Kó Duyên và David bË b¯t g·p khi cùng i n tr°a t¡i Villa FB.

Kỳ Duyên và David bị bắt gặp khi cùng đi ăn trưa tại Villa FB.

 

Cặp đôi lựa chọn những món ăn truyền thống của Việt Nam và tỏ vẻ rất thích thú khi thưởng thức.

C·p ôi lña chÍn nhïng món n truyÁn thÑng cça ViÇt Nam và tÏ v» r¥t thích thú khi th°ßng théc.

Kỳ Duyên khoe, bạn trai mới của ḿnh đang làm quản lư ở lĩnh vực tài chính. Ngoài ra, anh cũng là người hỗ trợ cô trong hoạt động kinh doanh của Kỳ Duyên House.

Người đẹp cũng tranh thủ tham quan showroom DMC của nhà thiết kế Đỗ Mạnh Cường.

Sau một lúc trao đổi, chủ nhân của bộ sưu tập “Like a bird” sẽ thực hiện cho cô MC duyên dáng một chiếc váy dạ hội, để xuất hiện trong lần ghi h́nh sắp tới.

Người đẹp c̣n tư vấn cho bạn trai trong việc lựa chọn style và chất liệu vải khi may trang phục.

Cặp đôi chụp ảnh lưu niệm với ông chủ Villa FB, Huy Cận và những người bạn

 

Phát điên v́ kiếp làm vợ chồng ngoại

 

Bẵng 2 năm không liên lạc, ngày nọ gia đ́nh chồng dẫn Hà về Việt Nam trả lại. Từ một cô gái xinh đẹp, Hà biến thành một người xấu xí, già nua, không nói với ai một lời nào. Cô co rúm vào góc pḥng nói huyên thuyên một ḿnh.
> Bi kịch cô dâu Việt bị chồng sát hại ở Hàn Quốc/ Vỡ mộng v́ chồng ngoại

Ở làng quê xă Trung Nhứt, quận Thốt Nốt, thành phố Cần Thơ này, Hà được xem là cô gái may mắn hơn cả v́ lấy được tấm chồng tử tế ở Đài Bắc (Đài Loan), có nghề nghiệp ổn định và yêu thương vợ hết mực. Hà theo chồng, thường xuyên gọi điện và gửi tiền về nhà, rồi bỗng dưng ngưng đến 2 năm sau, một ngày nọ gia đ́nh chồng dẫn cô về Việt Nam trả lại.

Cả nhà xót xa. Khi ra đi là một cô gái 20 tuổi xinh đẹp, trẻ trung ngời ngời sức sống, lúc về Hà thành một người xấu xí, già nua, biểu hiện tâm thần, luôn co rúm vào góc pḥng nói huyên thuyên một ḿnh. Gia đ́nh t́m cách chạy chữa khắp nơi nhưng không khỏi. Năm trước, chồng cô từ Đài Loan sang năn nỉ bố mẹ vợ được đưa cô đi chữa bệnh song bị từ chối. Cả nhà đưa Hà vào Bệnh viện Tâm thần thành phố Cần Thơ chữa trị, trong khi vẫn chưa có cơ hội t́m hiểu tại sao con ḿnh trở nên điên loạn.

Ở xă của Hà, có 5 người lấy chồng Đài Loan nhưng đều ly dị và bỏ về. Tất cả họ đều trở nên u uất, trầm cảm. Nhiều người bỏ địa phương đi đâu không rơ.

Tại Bệnh viện Tâm thần thành phố Cần Thơ, VnExpress.net gặp không ít bệnh nhân nữ từng xuất ngoại lấy chồng. Họ đến từ nhiều miền quê khác nhau, nhưng đều về nước với căn bệnh tâm thần sau những tháng ngày đày đọa ở xứ người.

Trong số đó có Màu, năm nay đă xấp xỉ 30. Năm 2001, Màu 18 tuổi, cùng hơn 10 cô giá trẻ đẹp khác trong xă qua môi giới được xem mắt và lấy chồng Đài Loan. Bà mẹ của Màu vẫn c̣n nhớ rơ, sau một đám cưới tập thể chóng vánh tại TP HCM, người môi giới đưa cho gia đ́nh bà một triệu đồng là tiền của gia đ́nh chú rể trả sau khi trừ các chi phí, rồi đưa cô đi theo chồng. 21 ngày sau, người mẹ nhận được một cuộc điện thoại lên sân bay đón con.

 

Cô dâu Màu bên cạnh chú rể người Đài Loan trong ngày cưới. Ảnh do gia đ́nh cung cấp.

Lúc tỉnh táo, trao đổi với VnExpress.net, Màu nhớ lại: “Một buổi trưa, người mai mối đến nhà chồng tại thành phố Cao Hùng (Đài Loan) bảo em thu xếp đồ đạc rồi đưa thẳng ra sân bay. Em chẳng biết đi đâu nữa, tỉnh dậy th́ đă ở Việt Nam rồi”.

Mẹ Màu kể, khi về đến sân bay Tân Sơn Nhất, cô con gái chỉ c̣n mặc độc mỗi bộ quần áo cũ nát, không có đồ đạc ǵ mang theo. Người phụ nữ ngày xưa dẫn mối đưa cô sang Đài Loan dúi vào tay gia đ́nh 100.000 đồng rồi bỏ đi thẳng. Màu không c̣n nhận ra cha, mẹ hay người thân nữa. Gia đ́nh đưa cô đến Bệnh viện tâm thần Cần Thơ khám bệnh, kết quả: Màu bị bệnh tâm thần phân liệt.

Năm đầu tiên, bệnh t́nh của cô rất nghiêm trọng. Sau khi xuất viện về nhà, cô gái vẫn c̣n hoảng loạn đập phá hết đồ đạc, nửa đêm bỏ đi lang thang. Người nhà phải dùng xích sắt trói cô vào chân giường.

Màu bây giờ bệnh t́nh đă thuyên giảm đáng kể nhưng vẫn lúc tỉnh lúc mê. Cô nói đùa nếu bây giờ sang Cao Hùng vẫn có thể t́m được nhà chồng. “Nói chơi thôi chứ em sợ lắm. Nghĩ về ngôi nhà đó là em sợ”, rồi Màu nói ngay. Chồng cô lớn hơn vợ 20 tuổi, làm nghề ǵ cô không biết, đi từ sáng sớm, tối mịt mới về.

Màu ở chung với mẹ chồng và một ông anh chồng hành nghề ăn xin ḿnh đầy ghẻ lở. Mỗi bữa ăn, bà mẹ chồng bắt cô uống một lọ thuốc màu đen có mùi hăng hắc, cô không uống là bị đánh. "Em chẳng biết là thuốc ǵ, hỏi cũng không được nên cứ thế làm theo", cô gái cho biết. Mẹ chồng nhốt cô trong nhà không cho đi đâu cả, người vợ cũng không thấy được mặt chồng ḿnh. Màu sống như thế được 21 ngày th́ đâm ra hoảng loạn, rồi phát điên.

Mẹ bệnh nhân này nuốt nước mắt tâm sự: “Nhà nghèo quá, mong nó đi lấy chồng gửi tiền về giúp gia đ́nh, ai ngờ chuốc họa vào thân”. Từ năm 2001, mỗi tháng phải đưa Màu đến bệnh viện khám và thuốc men chữa trị hết 300.000 đồng. Gia đ́nh không có ruộng đất, phải đi làm mướn và vay thêm tiền chữa bệnh, đến nay đă mang nợ vài chục triệu đồng.

Cô Màu bây giờ vẫn c̣n bị tâm thần, lúc tỉnh lúc mê. Ảnh: Tiến Thùy.

Tai họa ập đến lần nữa sau khi Màu trở về nước. Năm 2003, tưởng con gái đă lành bệnh, gia đ́nh tháo chiếc xích ở chân cô. Một đêm, cô gái bỏ đi, bảo là lên Cần Thơ làm ăn. Vài ngày sau, người nhà t́m thấy Màu đi lạc ở tận Đồng Tháp. Chín tháng sau đó, cô sinh ra một đứa trẻ không cha. Gia đ́nh túng quẫn càng thêm gánh nặng, cha mẹ Màu c̣ng lưng nuôi đứa con bệnh và đứa cháu nhỏ.

Vài năm trước, Bệnh viện tâm thần Cần Thơ cũng tiếp nhận một bệnh nhân là người đi lấy chồng Đài Loan trở về. Thương, ở ấp Xáng Mới, xă Thạnh Xuân (huyện Châu Thành A, Hậu Giang) nhập viện trong t́nh trạng mất trí nhớ, thỉnh thoảng lên cơn điên loạn. Cô phải mất 3 năm điều trị đặc biệt mới qua được hiểm nghèo, nhờ có sự quan tâm chăm sóc đặc biệt của người bây giờ là chồng cô. Hết bệnh, hai người lấy nhau rồi dắt díu nhau lên Sài G̣n làm ăn. Đến bây giờ, Thương vẫn chưa thôi ám ảnh về những ngày tháng đắng cay tủi nhục nơi đất khách, trong kiếp làm vợ chồng ngoại.

Bác sĩ Lê Hoàng Vũ, Bệnh viện tâm thần Cần Thơ, cho biết bệnh viện đă tiếp nhận nhiều ca bệnh giống như Hà và Màu. Những cô gái lấy chồng nước ngoài thường rơi vào hoàn cảnh bị ép buộc, bị đặt vào một môi trường xa lạ, không người tṛ chuyện, dẫn đến lạc lơng dần dần sinh ra trầm uất. Người không được chia sẻ thông cảm th́ dễ bị rối loạn tâm thần cấp. Nếu thêm t́nh trạng ngược đăi nữa th́ khả năng trở nên điên loạn là điều dễ hiểu.

Y sĩ Lương Hiền Thành, cũng ở Bệnh viện tâm thần Cần Thơ, th́ khẳng định hiện tượng các cô gái lấy chồng Đài Loan bị bệnh thần kinh trở về là không ít. "Chỉ những trường hợp bị nặng, người nhà mới đưa vào bệnh viện. C̣n có hàng trăm trường hợp khám và điều trị tại các pḥng mạch tư do sợ lộ chuyện", y sĩ này nói.

Tiến Thùy

http://www.vnexpress.net/GL/Doi-song/2010/07/3BA1E010

 

Nỗi đau của gia đ́nh các cô dâu Việt bị sát hại ở xứ người

 

Hơn hai năm kể từ khi cô con gái Trần Thanh Lan nhảy lầu tự tử sau 25 ngày làm dâu ở Hàn Quốc, người mẹ Huỳnh Kim Anh vẫn không nén tiếng khóc tức tưởi khi nhắc đến con. Bà đă sang xứ sở kim chi t́m kiếm sự thật.
> Phát điên v́ kiếp làm vợ chồng ngoại/ Bi kịch cô dâu Việt bị chồng sát hại ở Hàn Quốc

Ngày 6/2/2008, bà Kim Anh ngụ phường Lê B́nh, quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ chết điếng khi nhận được tin con ḿnh là Trần Thanh Lan (22 tuổi) nhảy lầu tự tử ở Hàn Quốc. Cô chỉ mới theo chồng đến đất nước này, tính đến hôm ấy là 25 ngày. Một ngày trước đó, cô c̣n gọi điện về nhà nói rằng “con nhớ mẹ”.

Trong căn nhà trống trước dột sau, diện tích hơn 10 m2 tại con hẻm nhỏ, hôm 13/7, người mẹ nghẹn ngào tâm sự với VnExpress.net: "Từ khi xảy ra cái chết của con gái, tôi hoàn toàn suy sụp, không c̣n muốn làm ǵ nữa".

Tuổi thơ của Lan là những chuỗi tháng ngày cơ cực. Vừa cất tiếng khóc chào đời, cha mẹ Lan chia tay nhau. Cuộc sống khó khăn, bà Kim Anh bồng bế con về nhà ở cùng mẹ ruột. Hàng ngày, bà buôn gánh bán bưng ước mong con gái được đến trường. Học xong lớp 6, Lan quyết định nghỉ học phụ mẹ. Cứ tờ mờ sáng đến chiều tối, cô bé mang gánh khoai ḿ ngồi nướng bán cho bà con trong xóm.

Lần đó, nghe mấy đứa bạn rủ cùng xóm lên TP HCM chờ tuyển chọn lấy chồng Hàn Quốc “đổi đời”, Lan xin đi theo để kiếm tiền mua đất cất cho mẹ căn nhà, gởi tiền sửa lại căn nhà cho ngoại.

Cô dâu Trần Thanh Lan rạng rỡ, xinh xắn bên người chồng Hàn Quốc trong ngày cưới vào năm 2007 tại TP HCM. Ảnh do gia đ́nh cung cấp

Cuối tháng 9/2007, bà Kim Anh nhận được tin Lan đă được ông Ha Jang Su (37 tuổi) người Hàn Quốc đồng ư cưới. Hôn lễ được tổ chức chóng vánh ngay sau đó.

Ngày 8/7, cô dâu Thạch Thị Hồng Ngọc bị chồng đâm chết trong cuộc căi vă, chỉ sau một tuần đặt chân đến Hàn Quốc. Khóc hết nước mắt v́ sự ra đi đột ngột của con, bố mẹ cô gái ngày 13/7 đă sang xứ sở kim chi để t́m hiểu nguyên nhân cái chết của Ngọc và đưa thi thể cô về quê an táng. Hội những người Hàn ở TP HCM cũng tổ chức lễ tưởng niệm Hồng Ngọc, đồng thời quyên góp hỗ trợ bố mẹ cô gái 5.000 USD làm chi phí đến Hàn.

Người mẹ nhớ lại, ngày lễ đính hôn, gia đ́nh bên chồng yêu cầu gia đ́nh nhà gái chỉ được 10 người đến dự tại nhà hàng. Không lễ đón dâu nhưng thương con, bà gạt nước mắt đi bởi nghĩ con đă yên bề gia thất.

Người môi giới đưa bà một phong b́ hơn 3 triệu đồng. Về đến quê, trừ chi phí thuê xe bà c̣n 2 triệu đồng. Lễ đính hôn xong, chàng rể quay về Hàn Quốc làm thủ tục đón vợ. Ngày 12/1/2008, bà Kim Anh lại chạy đôn chạy đáo mượn tiền đưa con ra sân bay, mua quà cho nhà trai. Bà đâu ngờ rằng, đó là lần cuối cùng được gặp con gái.

Bà Kim Anh kể, từ ngày theo chồng sang Hàn Quốc, Lan điện thoại về nhà được 2 lần. Lần thứ nhất, cô gái đến sân bay đă gọi điện cho mẹ báo tin là chồng ra đón. Ngày 2/2/2008, sau hơn 20 ngày chờ đợi, người mẹ mới nhận được điện thoại của con. "Lan nó vừa kể chuyện cuộc sống mới vừa khóc sụt sùi", bà mẹ nấc lên khi nhớ lại những ngày ấy. Bốn ngày sau đó, gia đ́nh nhận được điện thoại báo tin Lan đă nhảy lầu tự vẫn tại Hàn Quốc.

Rồi trưa ngày 23/2/2008, bà Kim Anh nhận được hũ tro cốt của con gái cùng số tiền hơn 48 triệu đồng được gửi về từ Hàn Quốc. Bà mẹ đau khổ sau đó t́m đường sang xứ sở kim chi nhờ điều tra lại cái chết khuất tất của con ḿnh nhưng không kết quả. Sau này, bà nhận được những trang nhật kư của con gái kể lại những tháng ngày tủi cực ở xứ người, thường xuyên nhận được sự hắt hủi và đe dọa của nhà chồng. Cơi ḷng người mẹ càng tan nát hơn...

25 ngày sau khi đặt chân đến đất Hàn, cô gái trẻ nhảy lầu tự vẫn. Hũ đựng tro cốt của Thanh Lan được đưa trở về nhà với mẹ năm 2007. Ảnh: Tiến Thùy.

Nỗi đau của bà Kim Anh cũng là nỗi đau của những người làm cha mẹ các cô dâu Việt chết ở nhà chồng ngoại. Nói như ông Huỳnh Văn Sáu, cha của cô dâu Huỳnh Mai: "Thật sai lầm khi làm cha mẹ như chúng tôi cứ nghĩ cho con lấy chồng nước ngoài là giúp con một cuộc sống sung sướng, thoát nghèo".

Tháng 6/2007, cả miền Tây rúng động v́ hung tin cô dâu Huỳnh Mai (20 tuổi) ở ấp Ngọc An, xă Ngọc Chức, huyện Giồng Riềng, tỉnh Kiên Giang, bị chồng Hàn Quốc giết hại dă man. Xác Mai được t́m thấy trong tầng hầm nhà chồng sau 8 ngày bị giết với 18 xương sườn bị găy.

Huỳnh Mai là con của một gia đ́nh nghèo, cha mẹ ngăn cản quyết liệt nhưng cô quyết tâm ra đi để kiếm tiền giúp đỡ gia đ́nh. "Tôi không ngờ chính cái gật đầu đồng ư của tôi đă cướp đi mạng sống của con gái ḿnh”, ông Sáu, cha của Huỳnh Mai đau đớn nói.

Huỳnh Mai đă theo bạn bè lên TP HCM để những người đàn ông Hàn Quốc xem mắt chọn vợ. Chồng cô là ai, cô cũng không biết, chỉ biết là đă được chọn làm vợ một người. Trong ṿng vài giờ xem mắt, đám cưới được định trưa ngày 23/12/2006 tại TP HCM. Ông Sáu cho biết, lúc này gia đ́nh mới hay tin con gái cưới, liền thuê xe 15 chỗ tức tốc lên Sài G̣n nhưng đă muộn giờ làm lễ.

Lễ cưới của Mai được tổ chức tập thể với hai đôi uyên ương khác, với những người chồng Hàn Quốc. Ra về, gia đ́nh cô dâu được chú rể cho 400 USD, tới cửa bị người môi giới thu lại 200 USD. C̣n lại 200 USD không đủ trả tiền thuê xe và ăn uống dọc đường.

Cho đến ngày nay, hơn hai năm sau cái chết của Thanh Lan, người mẹ Huỳnh Kim Anh vẫn c̣n đau đớn khi nhắc đến con gái. Ảnh: Tiến Thùy.

Người cha nhớ lại, dù cuộc sống gia đ́nh chồng cực khổ và phẫn uất nhưng mỗi lần gọi điện về nhà, Mai luôn cho biết đang hạnh phúc, được chồng thương yêu. Sau này, cơ quan chức năng Hàn Quốc xác định, sau khi đặt chân đến đất nước này, Mai cảm thấy không ḥa hợp được với người chồng suốt ngày rượu chè bê tha nên xin về Việt Nam. Song cô đă bị chồng cự tuyệt và hành hạ cho đến chết.

Chỉ hai tháng trước chuyện Huỳnh Mai, thành phố Cần Thơ đă xôn xao trước cái chết thương tâm của cô dâu Việt Lê Thị Kim Đồng cũng xảy ra ở Hàn Quốc. Tháng 4/2007, cô Đồng (quê xă Thới Hưng, huyện Cờ Đỏ, thành phố Cần Thơ), mặc dù có thai nhưng bị gia đ́nh nhà chồng hành hạ nên đă quyết định bỏ trốn.

Nhà chồng nằm ở một chung cư thuộc thành phố Daegu, cách Seoul 400 km. Kim Đồng đă dùng rèm cửa buộc vào người và nhảy xuống từ ban công tầng 9. Rèm cửa bị tuột, thai phụ bị thương nặng. Cô được đưa vào bệnh viện và qua đời sau đó gần một tuần lễ.

Ở quê nhà nhận được tin con qua đời, cha mẹ của Kim Đồng ngất xỉu, rồi tới nay luôn tự trách ḿnh đă để con gái ra đi.

Tiến Thùy

http://www.vnexpress.net/GL/Doi-song/2010/07/3BA1E0C7/

Các tin khác

 

 

 

Đại gia chứng khoán hoàn tất thủ tục sắm máy bay

 

VnExpress

VnExpress - Thứ Tư, 14/7

 

Đại gia chứng khoán hoàn tất thủ tục sắm máy bay

Chiếc trực thăng trị giá gần 5 triệu USD của Chủ tịch Tập đoàn Ḥa Phát Trần Đ́nh Long đang chờ hoàn tất thủ tục nhập khẩu và sẽ về sân bay Đà Nẵng trong ṿng 10 ngày tới.

Nguồn tin từ Ḥa Phát xác nhận thông tin này với VnExpress sáng nay. Theo đó, chiếc trực thăng mà Chủ tịch Trần Đ́nh Long dự kiến nhập thuộc mẫu EC 135P2i. Giá mua ban đầu 3 triệu USD, cộng các loại thuế và chi phí phát sinh, dự kiến vào khoảng 4,9 triệu USD.

Trong khoảng 10 ngày tới, chiếc máy bay này sẽ về đến sân bay Đà Nẵng. Tuy nhiên, ngoài việc hoàn tất thủ tục tập khẩu, ông Trần Đ́nh Long c̣n phải lo thủ tục cất, hạ cánh, t́m kiếm phi công. V́ vậy sẽ phải mất vài tháng trước khi máy bay có thể cất cánh, phục vụ cho công việc của ông Long.

Trao đổi với VnExpress sáng nay, ông Long cho biết đang làm việc với giới chức hàng không.

Ông Trần Đ́nh Long lần đầu tiên công khai trước đại hội cổ đông Tập đoàn Ḥa Phát đầu tháng tư về khoản chi phí ban đầu 17,42 tỷ đồng dành để sắm máy bay riêng. Hợp đồng được kư kết thông qua Tập đoàn Ḥa Phát, song toàn bộ số tiền mua bán, thuê phi công, sân bay, bảo dưỡng, sửa chữa do cá nhân ông Long chi trả. 17,42 tỷ đồng là số tiền mà ông Long chuyển để thanh toán qua công ty.

Kể từ khi Tập đoàn Ḥa Phát niêm yết cổ phiếu năm 2007, ông Trần Đ́nh Long liên tiếp có tên trong danh sách những người giàu nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam do VnExpress.net công bố thường niên. Năm 2009, ông đứng thứ tư trong bảng xếp hạng với tài sản gần 3.000 tỷ đồng.

Trước ông Trần Đ́nh Long, Chủ tịch Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai Đoàn Nguyên Đức là người đầu tiên ở Việt Nam mua máy bay riêng. Chiếc phi cơ Beechcraft King Air của ông Đức về Việt Nam năm 2008 với giá mua 5,1 triệu USD. Tính cả các chi phí phát ính như đào tạo phi công, bến băi, môi giới, ông Đức bỏ ra tổng cộng 7 triệu USD.

Cục Hàng không cho biết mới tiếp nhận thông tin từ phía Ḥa Phát liên quan đến chiếc máy bay, chứ chưa chính thức tiếp nhận hồ sơ từ tập đoàn này. Theo quy định, chiếc máy bay này nếu muốn mang quốc tịch VN và hoạt động tại bầu trời VN phải đảm bảo các điều kiện gồm: Chưa có quốc tịch của bất kỳ quốc gia nào hoặc đă xóa quốc tịch nước ngoài; Có giấy tờ hợp pháp chứng minh về sở hữu máy bay; Phù hợp tiêu chuẩn kỹ thuật do cơ quan nhà nước có thẩm quyền quy định hoặc công nhận. Máy bay thuộc sở hữu của tổ chức, cá nhân Việt Nam và do tổ chức, cá nhân Việt Nam khai thác phải đăng kư mang quốc tịch Việt Nam. Bộ Giao thông Vận tải là nơi cấp giấy chứng nhận đăng kư quốc tịch máy bay.

Bên cạnh đó, máy bay chỉ được phép khai thác trong vùng trời Việt Nam khi có giấy chứng nhận đủ điều kiện bay c̣n hiệu lực do Bộ Giao thông Vận tải cấp hoặc công nhận. Người khai thác máy bay là cá nhân không được phép khai thác máy bay v́ mục đích thương mại…

Ngoài ra, để máy bay được cất cánh, vị đại gia chứng khoán c̣n phải hoàn tất rất nhiều thủ tục như giấy chứng nhận tàu bay, an toàn, phân loại tàu bay, thuê phi công… Trước đó, ông chủ Câu lạc bộ Bóng đá Hoàng Anh Gia Lai – Đoàn Nguyên Đức cũng tuân thủ đầy đủ các quy định này. Phi công đang lái cho Bầu Đức là nguyên phó tổng giám đốc Vietnam Airlines Nguyễn Thành Trung.

Hoàng Ly - Hồng Anh

 

Nụ hôn bất ngờ trở thành bất tử

 

Căn cứ hải quân San Diego là một trong những căn cứ hải quân lớn nhất Hoa Kỳ. Ở đây có một viện bảo tàng hàng không mẫu hạm, người ta gọi nó là viện bảo tàng khổng lồ trên biển.

 

Bức tượng Đầu hàng vô điều kiện ở căn cứ hải quân San Diego. Ảnh: Vơ Đắc Danh

 

Đó chính là chiếc hạm thứ 41 trong Đệ thất hạm đội của Hoa Kỳ từng tham chiến ở Việt Nam được mang tên USS Midway. Và cũng chính USS Midway chở hơn 3.000 người Việt di tản vào ngày 30.4.1975. Nó có sức chứa 4.500 người và gần 100 phi cơ. Từ thế chiến thứ hai đến kết thúc cuộc chiến tranh Việt Nam, USS Midway đă chở biết bao thân phận con người, và dường như tất cả c̣n lưu lại trong hàng ngàn pḥng ngủ, hàng trăm pḥng làm việc với những bức ảnh, những bức tượng, những hiện vật buồn vui, tử biệt – sinh ly của những cuộc đời chinh chiến.
Đứng ở tầng trên cùng của USS Midway nh́n lên bến, bất chợt tôi thấy một tượng đài sừng sững cao chừng bảy mét, bức tượng người lính hải quân ôm hôn cô y tá, nồng nàn và đắm đuối.

Sau khi quay phim xong, ngồi ngắm bức tượng, tôi nói người Mỹ làm tượng đài rất nhân bản, người lính đâu chỉ có cầm súng xông lên như tượng đài nhiều nơi mà tôi đă thấy. Người bạn Mỹ gốc Việt giải thích: “Bức tượng này có tên là Đầu hàng vô điều kiện, của nhà điêu khắc lừng danh thế giới J.Steward Johnson”. Tôi càng ngạc nhiên: tượng đài người lính, biểu tượng cho một binh chủng quốc gia hùng mạnh nhất hành tinh lại mang một cái tên chiến bại? Anh bạn giải thích tiếp: “Nghệ thuật của người Mỹ không mang ư nghĩa chính trị ǵ cả. “Đầu hàng vô điều kiện” ở đây có nghĩa là cô gái ấy đă đầu hàng nụ hôn táo bạo của người lính hải quân. Chỉ vậy thôi”.

Bức ảnh Nụ hôn ở quảng trường Thời Đại. Ảnh: tư liệu

 

Tôi chợt nhớ, th́ ra đây là bức tượng phiên bản của bức ảnh Nụ hôn ở quảng trường Thời Đại của nhà nhiếp ảnh Alfred Eisenstaedt đă một thời làm xôn xao dư luận khi nó xuất hiện trên tạp chí Life. Bức ảnh này c̣n có tên Victory over Japan Day in Time square (Ngày chiến thắng Nhật Bản trên quảng trường Thời Đại), tức ngày 14.8.1945, chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, hầu hết các thành phố trên nước Mỹ đều tổ chức lễ mừng chiến thắng. Tại thành phố New York, trước quảng trường Thời Đại, người ta đổ xô đi dự lễ và những người lính hải quân tung tăng trên đường phố, họ hôn nhau và hôn tất cả mọi người.

Trong cuốn sách The eye of Eisenstaedt, nhà nhiếp ảnh Alfred Eisenstaedt kể lại: “Trên quảng trường Thời Đại vào ngày V-J đó, tôi đă nh́n thấy một người lính thuỷ chạy dọc con phố và ôm chầm bất kỳ người phụ nữ nào anh ta nh́n thấy, bất kể già trẻ, béo gầy… Tôi chạy trước anh ta với chiếc máy ảnh Leica của ḿnh và quay lại để chụp anh ta nhưng không tấm nào khiến tôi ưng ư cả. Bất chợt trong giây lát, tôi nh́n thấy anh ta ôm lấy cái ǵ đó màu trắng. Tôi quay lại và bấm máy ngay khi người lính thuỷ hôn cô y tá. Giờ đây tôi nghĩ, nếu cô ta mặc đồ tối màu, hay anh lính thuỷ mặc đồng phục trắng, th́ chắc tôi chẳng bao giờ chụp bức ảnh đó. Tôi đă bấm máy chính xác là bốn kiểu, vỏn vẹn trong có vài giây. Tuy nhiên chỉ có đúng một kiểu thực sự tuyệt vời... Mọi người nói với tôi rằng khi tôi đă ở trên thiên đường, họ vẫn nhớ tới bức ảnh của tôi”.

Nụ hôn của hoà b́nh

Nữ y tá Edith Shain kể lại nụ hôn của 62 năm trước trong ngày khánh thành tượng đài. Ảnh: tư liệu

 

Alfred Eisenstaedt – cũng như hàng triệu công chúng ngưỡng mộ bức ảnh – không hề biết hai nhân vật trong bức ảnh ấy là ai. Đến cuối năm 1970, bà Edith Shain viết một bức thư gởi cho Alfred Eisenstaedt nói rằng ḿnh chính là nữ y tá trong bức ảnh. Bà kể: “Hồi ấy tôi đang làm việc tại bệnh viện Doctors Hospital ở New York, khi nghe tin chiến tranh kết thúc, tôi cùng bạn bè tới quảng trường Thời Đại để ăn mừng. Khi tôi ra khỏi tàu điện ngầm và đi được một đoạn trên phố th́ bất ngờ một người lính thuỷ ôm lấy và hôn tôi, cảm giác của tôi lúc đó là cứ để anh ta hôn v́ nghĩ rằng anh ta đă chiến đấu cho ḿnh...”

Đến tháng 10.1980, tức 35 năm sau khi bức ảnh ra đời, tạp chí Life công bố đă có 11 người đàn ông và ba phụ nữ tự nhận là nhân vật trong bức ảnh. Sau bà Edith Shain, măi đến năm 2007 người ta mới xác định được nhân vật thứ hai là ông Glenn McDuffie, khi ấy đă là cụ già 80 tuổi. Ông Glenn McDuffie kể lại: “Ngày 14.8.1945, tôi đang đi tàu điện ngầm tới Brooklyn để thăm bạn gái. Khi ra khỏi tàu điện ngầm ở quảng trường Thời Đại cũng là lúc mọi người đang ăn mừng trên các con phố. Tôi cảm thấy rất phấn khích v́ em trai tôi đang là tù binh ở Nhật sẽ được thả. Tôi bắt đầu ḥ reo và nhảy nhót. Một nữ y tá ở gần đó nh́n thấy tôi và giang rộng ṿng tay về phía tôi. Tôi đi về phía cô ấy, ôm hôn cô ấy và nh́n thấy một người đàn ông cũng chạy về phía chúng tôi… Tôi đă nghĩ đó là chồng hay bạn trai cô ta đang ghen và chuẩn bị cho tôi ăn đấm. Nhưng khi thấy anh ta chụp ảnh ḿnh, tôi đă hôn cô ấy thật lâu để anh ta tha hồ chụp…”

Chàng lính thuỷ Glenn McDuffie trong lần sinh nhật thứ 81. Ảnh: tư liệu

 

Ngày 10.2.2007, bà Edith Shain là khách mời vinh dự trong lễ khánh thành tượng đài Đầu hàng vô điều kiện tại San Diego. Hôm ấy có rất nhiều cựu chiến binh là thành viên của hiệp hội Những người sống sót Trân Châu Cảng, chỉ tiếc rằng không có ông Glenn McDuffie bởi hơn nửa năm sau đó người ta mới xác định được ông là nhân vật thứ hai trong bức ảnh. Nhiều người đặt câu hỏi: chuyện ǵ sẽ xảy ra nếu ông có mặt trong ngày hôm ấy? Nhất là khi ông nghe bà Edith Shain phát biểu trước công chúng rằng: “Đă hơn 60 năm trôi qua nhưng tôi vẫn c̣n nhớ nụ hôn hôm ấy, mặc dù nó xảy ra rất nhanh, thậm chí tôi không nh́n rơ mặt anh ấy, bởi tôi nhắm mắt lại để được hưởng những giây phút hạnh phúc như bất kỳ người phụ nữ nào. Giờ nh́n lại ḿnh qua bức tượng, tôi thấy có quá nhiều sự lăng mạn. Bức tượng cũng gợi cho người xem một niềm hy vọng, một niềm khát khao tự do và thanh b́nh, khát khao t́nh yêu và hạnh phúc...”? Không có câu trả lời, v́ măi măi họ không c̣n có thể gặp lại nhau: bà Edith Shain vừa qua đời hôm 20.6 tại Los Angeles v́ bệnh ung thư, thọ 91 tuổi.

Bài và ảnh: Vơ Đắc Danh

 

Những trận mưa kỳ lạ

 

 - Cho đến bây giờ nhiều trận mưa vẫn chưa có lời giải thích thỏa đáng, chẳng hạn như mưa nhện ở Argentina hay mưa màu đỏ ở Tây Ban Nha...

1. Mưa nhện

Tháng 6/2007, một trận mưa nhện xuất hiện ở tỉnh Salta, Argentina. Christian Oneto Gaona cùng các bạn của ḿnh đi du lịch ở Salta. Họ đi về phía dăy núi San Bernardo. Hai giờ sau đó, họ thấy rất nhiều nhện trên mặt đất với nhiều màu sắc khác nhau. Càng tiến sâu vào phía sườn núi, họ càng thấy xuất hiện nhiều nhện hơn. Hóa ra là nhện rơi từ trên trời xuống. Christian trở thành người đầu tiên trên thế giới chứng kiến cơn mưa nhện lạ này.

Những trận mưa kỳ lạ

2. Mưa màu đỏ

Năm 2008, một cơn mưa màu đỏ xuất hiện ở La Sierra, Choco, Tây Ban Nha. Mẫu nước mưa đă được đem đi phân tích. Theo các vị cha sứ th́ đây là dấu hiệu của Thượng đế muốn người dân ở đây thay đổi cách cầu nguyện.

Những trận mưa kỳ lạ

3. Mưa chất nhầy

Năm 2009, một cơn mưa chất nhầy đổ xuống một cánh đồng ở Scotland. Các chuyên gia đă lấy chất nhầy này đi phân tích nhưng không thể xác định được nguồn gốc của chúng. Một số các giả thiết xuất hiện như đó là bụi phóng xạ, trứng ếch chưa tiêu hóa hết do các con chim di trú ợ ra…

Những trận mưa kỳ lạ

4. Mưa giun

Eleanor Beal, nhân viên Sở cảnh sát thành phố Jennings (bang Louisana, Mỹ), bủn rủn hết người khi chứng kiến trận mưa giun chưa từng thấy. Trên đường dày đặc giun đang ḅ lổm ngổm. Trên cánh đầu, cánh tay cô cũng toàn giun. Hiện nay, người ta vẫn chưa xác định rơ nguyên nhân của trận mưa giun này.

Những trận mưa kỳ lạ

5. Mưa cá

Người dân tại một thị trấn ở Australia mới được chứng kiến một cơn mưa cá kỳ lạ. Vô số con cá màu trắng rơi từ trên trời xuống. Một số con vẫn c̣n giăy khi chạm đất. Theo các chuyên gia về khí tượng ở Australia th́ những con cá này bị hút lên trong một cơn băo trước khi rơi xuống tạo thành trận mưa cá này.

Những trận mưa kỳ lạ

6. Mưa tuyết nhiều màu

Năm 2007, ở vùng Omsk, một trận mưa tuyết với nhiều màu sắc khác nhau xuất hiện. Tuyết có cả màu đỏ, màu vàng, màu xanh…

Những trận mưa kỳ lạ

7. Mưa ḅ

Năm 1986, một cơn mưa ḅ ở biển Okhotsk, gần Siberia xuất hiện làm một con thuyền của ngư dân Nhật bị đắm. Có khoảng 23 con ḅ rơi từ trên trời xuống và 1 con rơi trúng thuyền của ngư dân.

Các ngư dân này kịp thời kêu cứu và được giải cứu. Măi sau này các nhà chức trách mới t́m ra nguyên nhân là do máy bay vận chuyển ḅ của Nga đang bay trên không th́ đàn ḅ nổi điên. Không c̣n cách nào khác, các phi cơ phải mở cửa khoang chở hàng và ḅ rơi từ máy bay xuống.

Những trận mưa kỳ lạ

 

 

 

 

 

GIÁO SƯ ĐẠI HỌC 19 TUỔI    

 

 

 

 

 

Không chỉ là thần đồng trong lĩnh vực khoa học tự nhiên, Alia c̣n là một thiên tài âm nhạc

 

 Thần đồng Alia Sabur, người Mỹ trở thành giáo sư trẻ tuổi nhất thế giới khi mới 19 tuổi. Trong khi các bạn khác rời trường mầm non th́ cô đă học hết cấp 1.

Sinh năm 1989 tại Mỹ, Alia nổi bật trong danh sách các thần đồng có trí tuệ siêu phàm khi mà tỷ lệ thần đồng được phát hiện thường nghiêng về các bé trai.

Alia biết nói, biết đọc khi mới tṛn tám tháng tuổi. Lên 2, Alia đă đọc trọn cả cuốn tiểu thuyết Chalotter’s web và viết thạo. Con số biểu thị lớp học mà Alia đă hoàn thành luôn lớn hơn số tuổi của cô bé.

Khi những bạn khác cùng tuổi rời trường mầm non th́ cô đă kết thúc chương tŕnh giáo dục dành cho học sinh tiểu học. Cô bé học xong chương tŕnh lớp chín năm tám tuổi. Bố mẹ cô phải rất vất vả để t́m trường học phù hợp với khả năng nhận thức của con gái họ. Ngay cả những trường tư thục tốt nhất ở Manhattan cũng không đáp ứng được trước sự tiến bộ quá nhanh của cô.

Alia kể rằng giáo viên của cô thường nói: “Em t́m cái ǵ đó mà làm. Tôi phải dạy cả lớp”. Vậy nên, khi chẳng có ǵ mới để học, cô ngồi đọc sách.

10 tuổi, Alia được nhận vào trường Đại học Stony Brook của New York . V́ cô c̣n quá bé nên ngày nào mẹ cô cũng phải đưa con gái đi học. Cô bé c̣n mang theo cả những con thú nhồi bông đến khoa vật lư của trường đại học.

Mẹ cô kể, hôm diễn ra buổi thi tốt nghiệp môn toán ứng dụng, cô đến pḥng thi muộn tới hai tiếng. Cô ngồi xuống bàn và làm xong bài thi trong ṿng 15 phút. Mẹ cô hỏi: “Alia, chỉ 15 phút thôi ư?”, cô bé trả lời: “Tốt mẹ ạ!”.

Quả đúng như vậy, khi cô đạt điểm xuất sắc cho môn toán ứng dụng, giáo sư của cô đă gửi tin nhắn, nói đùa: “Có lẽ em nên đến muộn trong mọi buổi thi tốt nghiệp.”

Sau khi giành được bằng cử nhân ngành toán ứng dụng, Alia Sabur được nhận học bổng của chương tŕnh đào tạo liên thông từ bậc thạc sĩ lên tiến sĩ chuyên ngành khoa học vật chất tại Đại học Drexel thuộc bang Philadelphia, Mỹ.

Alia Sabur luôn quan tâm đến các nghiên cứu vật lư ứng dụng trong y khoa. Đề tài nghiên cứu cho luận án tiến sĩ của cô bé là hiện tượng gấp nếp protein. Alia hy vọng rằng nghiên cứu của cô sẽ giúp t́m ra phương thuốc chữa bệnh Alzemer và ḅ điên (cả 2 bệnh này đều có liên quan đến hiện tượng protein bị gấp nếp một cách bất thường). Mục tiêu của cô nhằm làm sáng tỏ nguyên nhân gấp nếp không tự nhiên đó và t́m cách khôi phục chúng trở về cấu trúc b́nh thường.

Cô cũng đă thực hiện một nghiên cứu có tính đột phá nhằm tiến tới phát triển các que thăm tế bào dựa trên công nghệ ống nano sử dụng trong y học. Các que thăm này sẽ cho phép khả năng đo phản ứng của các chất dạng nano được truyền vào các tế bào riêng lẻ.

Không chỉ là một thần đồng trong lĩnh vực khoa học tự nhiên, Alia c̣n là một tài năng âm nhạc. Cô bé chơi Clarinet từ khi sáu tuổi. Năm 11 tuổi cô trở thành nghệ sĩ chơi Clarinet trong dàn nhạc giao hưởng Rockland .

Alia từng học âm nhạc dưới sự hướng dẫn của những người thầy danh tiếng như Ricardo Morales, David Weber. Cô bé từng đạt các giải thưởng cao tại các cuộc thi biểu diễn âm nhạc như: giải Nhất trong cuộc thi biểu diễn Clarinet dành cho nghệ sĩ trẻ xuất sắc..

Năm 2006, Alia tốt nghiệp Nhạc viện Julliard. Ngoài ra, Alia Sabur c̣n là một vơ sinh Taekwondo, được đeo đai đen khi chín tuổi.

Tháng 2/2008, khi chưa đầy 19 tuổi, Alia được phong làm giáo sư chính thức của đại học Konkuk ( Seoul , Hàn Quốc). Cô trở thành giáo sư chính thức trẻ tuổi nhất trên thế giới. Hiện cô đang giảng dạy tại khoa vật lư của trường đại học này.

Alia tâm sự: “Bố mẹ tôi luôn khuyến khích tôi trong bất cứ việc ǵ tôi muốn theo đuổi. Tôi tin rằng tôi được hưởng khả năng trời cho và một môi trường nuôi dưỡng, giáo dục tốt”.

---------------------------------------------------------------------

 

 

 

Kư ức một ḍng sông


Phan Trung Nghĩa

 

 

Tôi sinh ra trên bờ sông Bạc Liêu, hơn nữa đời người nếm trải nhiều sương gió, đến khi đầu chớm pha sương vẫn quanh quẩn bên bờ sông này. Thế cho nên ḷng tôi như con nước rong đầy, cứ chở nặng những kỷ niệm về con sông ấy. Vui có, buồn có và lẩn những niềm đau. Và hơn thế nữa trong ḷng bao thế hệ người Bạc Liêu am hiểu lịch sử, đều nh́n nhận con sông nầy như một thứ nguồn cội của xóm làng đồng bái … Tất cả biến thành một nỗi niềm da diết, thúc dục tôi viết ǵ một cái ǵ đó về con sông quê ḿnh.

 

Sông Bạc Liêu được cải tạo và đào bới thẳng thớm và sâu rộng như bây chỉ có từ năm 1915. trước nữa nó chỉ là con gạch nhỏ. Sách vở th́ gọi là gạch Bạc Liêu c̣n người dân quê tôi th́ gọi là sông cũ. Làng tôi có ông Tám Lượm, nếu ông cón sống th́ giờ chắc hơn trăm tuổi. Thuở tôi c̣n bé thấy ông thường chỉ cho mọi người thấy các vị trí của con sông cũ. Theo định vị của ông Tám th́ con sông Bạc Liêu rất ngoằn ngèo và nhỏ. Nó là chi lưu của cửa biển Mỹ Thanh. Có lẽ cuối nguồn của nó ở Hoà B́nh (Vĩnh Lợi), chảy qua Cái Tràm - chợ Bạc Liêu - ngă ba Vàm Lẽo (giáp với tỉnh Sóc Trăng) rồi đổ ra cổ c̣, một ngách chảy ra cửa biển Mỹ Thanh và nhánh c̣n lại chảy lên Bảy Xàu rồi hoà nhập với Sông Hậu.

 

Theo vị trí sông cũ ngày xưa th́ sông Bạc Liêu mới đạt khoản trên 30km, vậy c̣n 40km nữa (tính trong địa giới tỉnh Bạc Liêu ngày nay) nằm ở đâu? Tham iện đều tiên của tỉnh Bạc Liêu thời Pháp thuộc là La mothe Decajjej đă làm một báo cáo tổng quát vào năm 1882 nên: "Giữa Bạc Liêu và Cà Mau là đồng cỏ bao la che kín chân trời, mùa nắng cỏ vẫn không chết, mùa mưa cỏ cao đến một mét rưởi. Trong đồng cỏ, ai muốn đi hướng nào th́ đi, muổi mồng vô số kể. Mùa mưa xuồng nhỏ tha hồ di chuyển, nhưng ghe th́ phải đi theo con đường cong queo, gọi là đường láng. Đường láng đầy cỏ, khi di chuyển phải có người phát cỏ cào sang hai bên. Chổ cỏ dầy mổi ngày di chuyển chỉ có một cây số. Mùa mưa từ Cà Mau đi Sóc Trăng mất 6 ngày, nhưng mùa hạn đi 10 ngày mới tới.

 

Nhà Văn Sơn Nam trong sách lịch sử khẩn hoang miền nam ghi: "con đường láng tức tức đường kéo ghe từ Bạc Liêu qua Cà Mau được Nhà Nước giúp đỡ dân bằng cách cấm nọc làm dấu hai bên đường, mỗi năm 2 lần, cắm vào đầu mùa và lúc dứt mùa mưa" …

 

Căn cứ vào các tài liệu lịch sử trên th́ ta không thấy con sông nào nằm dọc nối liền Bạc Liêu - Cà Mau. Và chính v́ thế con rạch Bạc Liêu xưa nối liền Sông Hậu ch́ chạy qua chợ Bạc Liêu một đoạn. Chỉ một đoạn thôi, nhưng con rạch nầy là đường thuỷ nội điạ độc đạo nối liền vùng đất Bạc Liêu với Sông Hậu, Sông Tiền và cả biển đông. Chính v́ thế rạch Bạc Liêu đă làm được một nhiệm vụ vô cùng hiển hách là dẫn người Việt từ miệt Tiền Giang, người Hoa từ Sài G̣n Bến Nghé … về Bạc Liêu khai làng dựng ấp.

 

Thuở nhỏ tôi thường nghe ông nội tôi cùng với mấy ông bạn già trong xóm nhậu rồi kể về thuở chân ướt chân ráo dựng nghiệp. Giọng kể của ai cũng chất chứa niềm tự hào về công cuộc nam chinh của ḿnh. Đó là cái thuở Nguyễn Đ́nh Chiểu viết :

 

Bến Nghé, cửa Tiền tan bọt nước

 

Đồng Nai tranh ngói nhóm màu mây.

 

Giặc Pháp gây loạn lạc khắp nơi ở miệt Tiền Giang, rồi địa chủ bốt lột … Thế là sống không nổi, ông nội tôi và lớp người mở đất đă bồng bế vợ con lên những chiếc ghe cui "hành phương nam", những mong t́m được một mảnh đất để khai phá, làm chủ, nhung phương nam cách đây hơn một trăm năm là nơi rừng sâu nước độc. Con rạch Bạc Liêu chảy qua chợ Bạc Liêu là cuối nguồn nên sông nhỏ chứ từ ngă ba Vàm Lẽo đổ về Sông Hậu là nơi "sông sâu nước chảy" và đầy cá dữ. Trong sách của các nhà khảo cứu lịch sử nổi tiếng như Sơn Nam, Dương Hồng Sển … nói rằng ngă ba Vàm Lẽo, Cổ C̣ … là nơi Sấu nhiều vô kể, người ta đến đó câu sấu về chợ lớn dèo dưới nước bán. Và hơn thế nữa, lúc đó chưa có hệ thống thuỷ lợi, nghĩa là con người chưa chế ngự được tính hung dữ của các ḍng sông … nên từ Sông Hậu về đến Bạc Liêu là bao nhiêu nguy hiểm gian nan ŕnh rập bước chân người đi mở đất. Nổi tiếng nhất là ngă ba Vàm Lẽo, ngă ba Cổ C̣. Đứng xa 2-3 cây số đă nghe tiếng nước xoáy gào thét. Một vùng xoáy  do áp lực của ba ḍng nước gặp nhau tạo nên rộng mấy công đất và sâu hun hút như miệng một con mảnh thú. Thảy một cặp dừa khô xuống, nước xoáy nuốt chửng và khoản một tiềng đồng hồ sau nó mới nhă ra và cách đó hàng cây số. Dân thường hể đến các vàm sông phải đậu lại khấn bái thuỷ thần một cặp vịt rồi chờ nước những lớn mới dám vượt ngă ba. Sách củ vẫn c̣n ghi lại nhiều cái chết thảm khóc ở những đoạn sông này, gây ra bao nổi kinh hoàng cho những người miệt Tiền Giang xuôi về Bạc Liêu mở đất.

 

Đất Bạc Liêu thuở đó ngoài những giồng cát cao do người Hoa mở trước khi giồng nhăn, giồng giữa, và những g̣ đất do người Khơ me Nam bộ ở như Sóc Đồn … th́ đa phần c̣n lại là hoang du mênh mông, ai muốn khai pá bao nhiêu tuỳ thích. Thế nhưng đó là vùng đất khó làm ăn v́ chưa có hệ thống thuỷ lợi và đầy "sương lam chướng khí". Từ ngă ba Vàm Lẽo vào đi một hai dậm đă thấy ven bờ sông bịt bùng rừng sâu, người đo trước treo một cái áo đen để chi cho người đi sau biết rằng nơi đây cọp vừa ăn thịt người! Phía bắc của rạch Bạc Liêu th́ "đồng cỏ bao la che kín chân trời" và là đất của : "xứ nào ghê cho bằng xứ cạnh điền, muỗi kêu sư sáu thổi đĩa lội lềnh tợ bánh canh" đất ngập úng, cầm thuỷ lưu niên, phèn x́ lên vàng oáng. Lại không có hệ thống thuỷ lợi tiêu túng. Thế cho nên dân khẩn hoang chọn các vàm sông thuận tiện cho việc sổ nước và di chuyển khai khẩn.

 

C̣n ở phía nam sông Bạc Liêu th́ toàn rừng mắm già, mỗi cây lớn một ôm không giáp. Thuở đó biển hăy cón gần, đêm neo ghe trân rạch Bạc Liêu nằm vẫn nghe tiếng thét rào của biển. Vùng đất phía Nam có lợi thế là cá mấm vô số kể và c̣n chứa đựng những tiềm năng của biển. Ba tôi kể rằng: hồi ông nội tôi bồng bế gia đ́nh vào ông mới 5 tuổi, ông nội tôi cất cái cḥi cao liêu miêu trên trảng ba cây mấm cho các con ở, để ông yên tâm dọn rừng phá ruộng. Bởi v́ cọp và heo rừng vẫn c̣n đầy dưới đất, sở dĩ ông nội tôi chọn phía nam sông Bạc Liêu là v́ lúc ở G̣ Công nội tôi đă biết nghề đóng đáy … kết thúc câu chuyện bây giờ ba tôi cũng nghe nói câu đại ư. Nếu không có sông Bạc Liêu không biết gia đ́nh đă lưu lạc phương nào! C̣n tôi th́ thấy xóm làng ph́ nhiêu quê ḿnh thật sâu dài công đức ông cha.

 

Năm 1882, Nhà Nước phát hành lập tỉnh Bạc Liêu, th́ cũng trong năm đó quan chủ tỉnh là  Lamothe Decajjiei đă đề nghị với thống đốc Nam Kỳ: "trong hiện tại Bạc Liêu chưa ra ǵ nhưng tương lai sẽ trở thành một thành phố lớn nhất Nam Kỳ, sau Sài G̣n". Giải pháp phát triển kinh tế xă hội tỉnh Bạc Liêu do ông này đề đạt là: "chỉ cần đào một con kênh nối liền Bạc Liêu - Cà Mau rồi lấy đất đó mà đấp lộ … ". Đề nghị trên lập tức được chấp nhận. Thế là Bạc Liêu bước vào công cuộc đào kênh, đấp lộ từ năm 1885 đến năm 1915. với con sông dài 72km. Đây có thể nói là một công cuộc trường chinh đào sông đấp lộ bởi thời gian kéo dài đến hơn 30 năm của nó,  và cũng bởi nó lấy đi biết bao mồ hôi nước mắt của người Bạc Liêu. Nhà Nước Pháp thuộc bộc lộ một ư đồ rất rơ: Thực hiện xong hệ thống đào kênh Cà Mau - Bạc Liêu là thuỷ lợi để tiêu thoát nước cho một vùng đất cầm thuỷ vô cùng rộng lớn, giao thông đi lại dể dàng hơn … v́ thế dân sẽ đổ xô vào đây khai phá nhanh hơn và từ đó mẫu quốc sẽ được hưởng lợi từ thu thuế điền, bán đấu giá đất …

 

Thế nhưng mặc dù ư đồ như thế nhưng mà nước Pháp lại ngại xuất tiền công quỹ, họ triển khai đào sông Bạc Liêu bằng cách cho xáng đào sen kẻ với bắt dân xứ bảng làm sâu đào. Hể kênh, lộ ngang tổng nào th́ tổng ấy làm. Theo quy định của Pháp thời đó mỗi dân đ́nh chỉ làm nghĩa vụ 2 ngày sau một năm, thế nhưng khi đào kênh Bạc Liêu chính quyền giao cho họ một khối lương mà 2 tháng làm c̣n chưa xong. Dân ở làng Hoà B́nh, Vĩnh Mỹ … kéo lên toà bố đấu tranh đ̣i giảm công xu, viên phó thanh biện đề nghị bỏ tù họ 10 ngày và phạt 10 đồng tiền vạ. Năm 1895 mùa màng tỉnh Bạc Liêu thất bát nặng nề v́ mưa nhiều và đại hạn kéo dài, huê lợi chỉ c̣n thu 1/10. cai tổng làng Thạch Hưng báo cáo với thống đốc Nam Kỳ: bây giờ dân không biết đi đâu hết, v́ nội tổng của tôi không c̣ lúa, nó đi kiếm ăn đở đói, vậy mà tham biện chú tỉnh lăi huênh hoang rằng: "đă huy động đến 11.484 dân bộ làm sâu đào kênh Bạc Liêu-Cà Mau: trên 46.498 người dân của toàn tỉnh lúc bấy giờ (theo Sơn Nam). Chỉ bấy nhiêu đó ta cũng thấy được sông Bạc Liêu có được từ mồ hôi nước mắt của người Bạc Liêu.

 

Năm 1915 th́ công tŕnh đào sông đấp lộ Bạc Liêu-Cà Mau hoàn chỉnh, cũng trong năm nầy đào xong kênh Quan Lộ-Phụng Hiệp  và Bạc Liêu-Cà Mau cùng nối liền đất Bạc Liêu với Sông Hậu, thế nhưng xét từ góc độ khu vực tỉnh Bạc Liêu th́ sông Bạc Liêu chiếm vị trí cực kỳ quan trọng hơn, bởi mấy lẽ như sau: sông Bạc Liêu chảy qua thủ phủ tỉnh Bạc Liêu và nằm liền về với quốc lộ 1A, rất thuận lợi cho việc tập kết nông sàn về trung tâm để đưa đi Sài G̣n; xét về mặt thuỷ lợi, vị trí của kênh xáng Bạc Liêu như một trục sương máu, nó chi phối toàn bộ các trục kênh: Cầu Sập - Ngang Dừa - Phước Long - Số 2, Hộ Pḥng - Chủ Trí, Láng Trăm … để thoát nước cho vùng đất cầm thuỷ rộng lớn, phía bác quốc lộ 1A ngày nay hăy c̣n hoang du. Có thể nói rằng khi kênh đào Bạc Liêu và các trục kênh nêu trên hoàn thành th́ cũng là lúc bắt đầu một cuộc cách mạng lớn về nông nghiệp của Bạc Liêu - một vùng đất phèn úng lâu đời đă được giải phóng.

 

Hơn nữa kênh xáng Bạc Liêu là con đường truyền thống của dân miệt Tiền Giang về Bạc Liêu khai phá. Thế cho nên hoàn thành kênh đào Bạc Liêu là tạo sự thông thương chủ yếu cho lực lượng đi mở đất. Từ đó dân miệt Tiền Giang ùn ùn đến Bạc Liêu Lập nhiệp. Đó là những đêm trăng răi đầy sông, đom đóm lập loè trên ngọn bầng ven sông, tiềng vạt ăn đêm cất lên một nổi sầu ly xứ, những mảnh đời tha phương cầu thực trôi nổi trên những chiếc xuồng muôi kèm, đậu ở ngă ba Vàm Lẽo đợi nước. Họ cất lên điệu ḥ than thuở cho số phận của ḿnh. Người ở trên bờ cám cảnh đời long đong của kẻ đến sau kéo nhau ra bờ sông ḥ đối đáp. Đêm càng về khuya hai phường ḥ trên bờ, dưới sông càng đông. Người ta rất dể cảm thông với nhau bởi người mới kẻ cũ đều có chung bản quán miệt Tiền Giang, cũng cùng số phận tha phương cầu thực. Thế nên sau một đêm ḥ đối đáp là nên t́nh huynh đệ, người cơ nhở t́m được bến đậu. Cứ thế xóm làng Bạc Liêu h́nh thành. Những chợ: Trưởng Toà, Bàu Sàng, Chù Trí, Số 2 … là chợ của những người đi khẩn hoan lập nên.

 

Nhân lực đổ về, đất đai dược giải phóng nền kinh tến Bạc Liêu phát triển vượt bậc. Đỉnh điểm là từ năm 1900 trở về sau. Chợ Bạc Liêu ngày càng phồn thịnh, các điền chủ như: Trần Trinh Trạch, Bá hộ B́ … cất chành lúa, xây dựng nhà máy lửa (nhà máy xây xác) rồi mua sấm từng đoàn ghe chày để trở lúa về Sài G̣n Chợ Lớn. Hồi đầu ghe chày chạy bằng sức người, nghĩa là dân đinh đạp gai gốc trên bờ để vằn lưng kéo ghe ở dưới sông. Măi sau này mới có động cơ máy nổ và đó cũng chính lúc ánh sáng văn minh tạo ra một dấu ấn thật sâu trong ḷng người. Măi mấy chục năm sau, những người đi năm châu 4 biển vẫn c̣n nghe hoài vọng tiếng c̣i tàu Lê An vang dài trên bờ sông Bạc Liêu.

 

Làng tôi cũng được h́nh thành từ cái ḍng chảy của người khẩn hoang từ sông Hậu xuôi ḍng sông Bạc Liêu về đây. Ong nội tôi xưa làm nghề đóng đáy và làm ruộng. Đến đời ba tôi là nguồn sống chủ yếu của gia đ́nh cũng là sông rạch. Hồi đó chiến tranh bom cày, đạn sới các bờ ao bao ngạn nên nước mặn tràn vào ruộng không thể trồng lúa được, đêm đêm ba má tôi đi đóng đáy trên sông rạch Bạc Liêu hoặc dùng đăng tre bao ví các nhán sông rạch khi nước lớn và khi nước ṛng th́ bắt cá. C̣n ban ngày th́ chất chà dưới bến sông. Ơ quê tôi nhà nào cũng chất vài đóng chà ở các bến sông. Chà chất dầy đặc người nơi khác đặt cho xóm tôi cái tên mới là xóm chà. Chà chất nữa tháng th́ dở một lần. Khi dở chà th́ bà con lối xóm dạn dần đổi công với nhau. Tiếng í ới vang động một khúc sông.

 

Người xưa có câu "Bạc Liêu là xứ quê mùa, dưới sông cá chốt trên bờ Triều Châu". Cá ở sông Bạc Liêu là nhiều vô kể thải cục cơm xuống giữa ḍng nước là cá chốt nổi đầu chu vi cở chiếc điệm. Vào những đêm 30 tết, ba tôi đổ một dục đáy là nữa xuồng tam bảng cá kèo. Hồi đó bán rẻ như cho, phải đào hầm mà rộng, chờ nước kém đem bán. Đăng một xèo rạch có khi chở khẳm xuồng tam bảng cá. Nào cá ngát, cá lăn, cá trẻm … có con nặng 5-7 kư.

 

Cứ thế, 10 năm, 20 năm và một trăm năm đi qua, sông Bạc Liêu đă nuôi nấng những kiếp đời ngự trụ trên đôi triền sông của nó. Người quê tôi hiền như con nước những lớn. Mở mất chào đời là đă thấy quê hương ḿnh bát ngát như một ḍng sông. Tiếng mẹ ru hời lan dài trên sông ruộng và ngọn gió mát buổi trưa hè đă đưa họ vào những giấc ngủ đầy mộng đẹp. 5-6 tuổi nhẩy ùm xuống sông áp lồng ngực căn đầy trên những ngọn sống, khi đó cái hồn sông nước quê hương nó nhập vào hồn người. Thế cho nên ḍng sông không chỉ nuôi nấng thể xác mà c̣n nuôi dưỡng tâm hồn những cư dân sông nước.

 

C̣n tôi khi đầu óc chật cứng những bon chen đô thị là tôi hay về quê rủ bạn bè cũ, mang đàn, mang rượu xuống chiếc tam bản để thả trôi theo ḍng nước … sông Bạc Liêu tính từ chợ Bạc Liêu ra ngă ba Vàm Lẽo là vẫn con giử nguyên sơ của nó. Đôi bờ sông xanh ŕ 2 hàng bầng, mấm chen lẫn với là dừa nước. Xưa, chúa Nguyễn đă từng xuôi ngược nơi này thấy người địa phương ăn trái bầng với mấm sống, chúa nếm thử và khen ngon rồi đặt tên câ bầng là thuỷ liễu, hàng thuỷ liễu tô điểm cho ḍng sông bằng cách rắc đầy hoa trắng khi nước lớn đầy và khi đêm xuống, đơm đớm lập loè ngọn thuỷ liễu trở nên lung linh huyền ảo.

 

Thường chùng tôi bắt đầu một cuộc chơi sông khi chiều buông xuống và mây tím trôi lăng đảng. Chiều trên sông Bạc Liêu rất lạ, sáng chiếu nhộm tím thẳm cả ḍng sông trông buồn đến ưu uất. Chúng tôi cứ thả thuyền trôi lênh đênh theo con nước ṛng về phía ngă ban Vàm Lẽo. Thuyền lênh đênh qua nhiều voi nhiều vịnh, bạn bè tôi bù khú trong một không gian đầy thú vị. Rồi màn đêm chụp xuống trăng trải đầy mặt sông. Có cảm giác rằng đêm trên sông Bạc Liêu sâu hun hút và rồi từ trong rặb lá dừa nước soi bóng ven sông tiếng bím bịp cất lên gọi nước lớn, báo hiệu cho chúng tôi đă đến lúc cho thuyền trôi trở về. Tiếng b́m bịp trong đêm,  trên sông Bạc Liêu cũng rất lạ, nó cứ rền rền âm âm vang dài trên sông như một thứ tiếng từ cỏi nào xa xôi vọng lại. Mỗi lần nghe tiếng b́m biệp như thế là tôi sửng sờ cứ ngở hồn sông nước lẫn khuất đâu đây, cứ ngở tiếng ḥ xưa của người đi mở đất. Ḍng sông này đă trải qua biết bao số phận, biết bao đồi người. Nhiều mảnh đời đă gắn bó với sông nước giờ đă ra đi, chỉ c̣n lại ḍng sông như một nhân chứng. Nh́n sông Bạc Liêu là tôi nh́nh ra nguồn cọi của làng xóm quên ḿnh.

Chú Thích 2:

(Cho Bạn trẻ của NNS)

 

Trong bài hát có câu "V́ chưng lẻ bạn mới ốm o cung đàn". Câu này có rất nhiều người hiểu sai, nghĩ là cái chân (v́ cái chân, người Nam đọc là cái chưng, cái cẳng). Thật ra đây là Từ cổ xưaCụ đồ Chiểu từng dùng...

"V́ chưng hay ghét cũng là hay thương" nằm trong truyện "Lục Vân Tiên" của Nguyễn Đ́nh Chiểu. Tác phẩm được sáng tác vào khoảng đầu những năm 50 của thế kỷ 19, khi ông bị mù, về dạy học và chữa bệnh cho dân Gia Định.
Cốt truyện xoay quanh cuộc xung đột giữa
Thiện và Ác, nhằm đề cao tinh thần Nhân nghĩa, thể hiện khát vọng lư tưởng của tác giả về một Xă hội tốt đẹp.
Câu thơ này nằm trong đoạn trích từ câu 473 đến câu 504 trong truyện Lục Vân Tiên ( Một quyển truyện thật đặc thù miền Nam, như Chú Tư Cầu sau này của Nhà văn Lê Xuyên hay Xuân Tóc Đỏ của miền Bắc...).
Nội dung là cuộc nói chuyện giữa nhân vật
ông Quán với 4 chàng Nho sinh: Vân Tiên, Tử Trực, Trịnh Hâm và Bùi Kiệm.
Những điều ông Quán ghét:
Ghét đời Kiệt Trụ mê dâm. - Ghét đời U, Lệ đa đoan. - Ghét đời Ngũ Bá phân vân. - Ghét đời Thúc, Quư phân băng... Đó là những triều đại Vua chúa say đắm tửu sắc,ăn chơi sa đọa, lộng hành quyền lực làm cho đất nước suy yếu, bấn loạn, nhân dân khốn cùng. Mỗi câu thơ lục bát là một tiếng dân. Nhà thơ đứng về quan điểm của người b́nh dân để b́nh phẩm lịch sử.
Những điều ông Quán thương: 
Đó điều là những con người có tài, có đức, muốn hành đạo giúp đời nhưng đều không đạt sở nguyện.
Điển h́nh như: Thương đức Thánh nhân (Khổng Tử) , v́ long đong, lận đận - Thương thầy Nhan Tử:  hiếu học nhưng mất sớm - Thương ông Gia Cát: phí hoài tài năng công sức - Thương thầy Đổng Tử: không có điều kiện để thi thố tài năng. - Thương người Nguyên Lượng: bất đắc chí - Thương ông Hàn Dũ: bị đi đày - Thương thầy Liêm Lạc: không được trong dụng...
"V́ chưng hay ghét cũng là hay thương": Ghét và thương là hai thái cực t́nh cảm trái ngược nhau ở một con người vậy mà ở Nguyễn Đ́nh Chiểu "lẽ ghét thương" lại xuất phát từ một điểm: Ông ghét cũng v́ dân và thương cũng v́ dân.

Đó là chân lư sống của một thầy Giáo mẫu mực coi việc dạy người quan trong hơn dạy chữ, đạo đức quư trọng hơn cả tài năng.

 

Mấy nhịp Cầu Quây

 

Nhà tôi

ở phía bên kia Cầu Quây, và tôi luôn luôn nghĩ rằng tôi không phải là dân chợ. Hồi đó, cái hồi bắt đầu từ những năm nào tôi không biết cho đến năm 1954, Cầu Quây là ranh giới chia tỉnh Mỹ Tho ra làm hai tuy nó nối liền đôi bờ sông Bảo Định. Mấy chữ "bên kia Cầu Quây“ đồng nghĩ với mấy chữ "vấn đề an ninh“, tuy chiều chiều nam thanh nữ tú vẫn thường thơ thẩn bên lan can cầu hóng gió và nh́n ghe thuyền qua lại. Dạo ấy, cho tới đầu những năm 50 người bên nây ngại sang bên kia lắm, cũng như vào thời 60, 70 nói tới Cầu Vỹ là ai cũng chùn chân.

Gia đ́nh tôi tản cư lên Mỹ Tho đâu năm 1946 và t́m được một căn phố ở bên kia Cầu Quây, đường Trịnh Hoài Đức, gần ngả tư, tức là không xa đầu Cầu Quây bao nhiêu. Chiến tranh đă tàn phá gần hết làng tôi, làm tiêu tan cả tài sản ba má tôi, cho nên dù có là con nhà khuê các ai trong hoàn cảnh đó cũng đều trở thành hạt cát. Mỗi ngày tôi phải lội bộ đi học trường Cầu Bắc. Quăng đường đó đối với người lớn chắc cũng đă không gần, huống hồ là cho một đứa bé 7 tuổi, mà đoạn ngán ngẩm vô biên là lên dốc cầu, nhứt là dốc phía bên chợ nó dài và rộng gấp hai lần dốc bên nây, và những phút đi ngang qua cầu giữa mùa nóng đốt. Ba má tôi cũng không có phương tiện di chuyển nào khác, nên phải giải quyết bằng cách cho tôi  ở lại trường buổi trưa. Năm lớp tư, má tôi sáng sớm nấu cơm bỏ vào hộp để tôi mang theo.

Tôi và các bạn nhỏ đă thâu ngắn đường đi bằng cách quăng cái cặp đệm xuống đất, từ đoạn đường d´Ariè trướ Ṭa án, đá lài cho cặp đẩy đóng lá me bên vệ đường chạy đùa tới trước rồi chạy theo cặp, và cứ tiếp tục cho đến hết khúc đường có nhiều lá me rơi. Chúng tôi vui thú đến quên đường dài, nhưng tới nơi th́ cái hộp cơm bằng giấy của má tôi đă đổi h́nh thay dạng. Năm lớp ba, tôi được ăn cơm ở cantine trường v́ nhà xa và gia đ́nh nghèo.

Tới năm lớp nh́ th́ tôi được ba má sắm cho một chiếc xe đạp. Thế là con đường không c̣n dài dằng dặc nữa, nhưng đạp lên cái dốc trước nhà thuốc tây Trần văn Khánh và Ty Điền Địa th́ vẫn c̣n quá năo nề.

Từ khi có xe đạp tôi thường lấy cớ để chạy xe. Tuy sợ dốc cầu nhưng mỗi chiều tôi đều đều đạp xe qua tiệm bán nước đá cây ở con đường sau khám Mỹ Tho, mua một cục cột dây lát máng vào guidon xe về cho cả nhà có nước đá uống trong bữa cơm. Và vui nhứt là khoảng năm 1950 có một tiệm làm bánh ḿ khám phá ra cách làm bánh ḿ ngọt và bánh ḿ ngọt có trộn nho khô. Thế là bọn con nít xóm tôi cứ đúng 6 giờ chiều là hè nhau chạy xe đạp sang chợ để mua bánh ḿ mới ra ḷ. Đó là mode "mới“ của dân bên kia Cầu Quây.

Đời sống bên kia Cầu Quây là đời sống nửa quê nửa tỉnh. Xóm tôi ở xui xẻo là chỉ có toàn con trai ở tuổi tôi với vài chị lớn và một hai bé gái c̣n nhỏ hơn tôi nữa, nên tṛ chơi sau trường học của tôi cũng độc đáo. Tức là tôi nhập bọn với đám con trai đi đánh trổng, đá cầu, chọi đáo... , rồi tùy theo mùa mà kéo nhau vô rẫy hái rau đắng về cho dế ăn hay đi vớt lăn quăn ở các đường mương để nuôi cá lia thia đá. Lối sống của hạt cát, ḥn sỏi đó đă cho tôi những kniệm tuyệt vời không thể có được đối với những bé gái cùng tuổi ở chợ hay những tiểu thơ măng non trong nhà cao tường kín, những kniệm cùng với một đám "quỷ con“ trong xóm mà sau bao nhiêu vật đổi sao dời chúng tôi cũng c̣n t́m kiếm nhau lại để thỉnh thoảng trao đổi vài ḍng thăm hỏi.

Điều khó quên là đời sống ở đó không phải lúc nào cũng êm như bàn thạch. Nghe súng đạn tṛ chuyện giữa đêm thường xuyên đến nỗi dưới sàn cái divan nhà tôi ngày nào cũng được lau chùi bóng lưởng và trải chiếu cẩn thận. Đêm đêm má tôi dựng một tấm nệm lớn trước đầu nằm, tưởng như đạn vào nệm sẽ ở luôn đó. Mỗi khi nghe súng nổ nồ, nhứt là khi nghe tiếng nổ to từ bót số 1 gần đầu cầu, là cả nhà lập tức chun xuống sàn. Tánh trẻ con thật vô tư, tôi thấy vui mà ngủ dưới sàn trong khi người lớn lo âu sợ sệt. Tôi nhớ, hồi ở quê tôi cũng đă từng chun xuống tranchée để trốn bom, cái hầm đào sâu xuống đất được trét đất sét láng trơn và mát rượi làm tôi cứ thèm ngủ ở đó.

Ngả tư là khu bán thức ăn đủ loại, là nơi nhậu nhẹt của đám lính Pháp và lính đầu đỏ Việt vào cuối tuần hay ngày lễ. Thế nên ở đây cũng có tiếng lựu đạn nổ hà rầm. Ngày cách-toduy-dê, dân ta gọi thế để chỉ ngày 14 tháng 7. Họ không cần biết là ngày ǵ, chỉ biết ngày cách-to-duy-dê là ngày nhục nhă buổi sáng và nguy hiểm buổi chiều. Buổi sáng là cuộc lễ to ở đầu cầu, cách bót số 1 vài mươi thước. Năm nào cũng có tṛ leo cây thoa mỡ ḅ để lấy phần thưởng ở đỉnh cột, và tṛ lội sông bắt vịt. Ai có thương cho cái cảnh "năm tấc trèo lên một thước tuột xuống "hay có bắt được rồ vẫn cứ vuột“ th́ thương, chớ hàng quan khách Tây Ta và các bà đầm cứ thích thú cười nghiêng ngửa. Nhưng "vui“ là"vui“ buổi sáng thôi, tới tối khi cả bọn lính đầu đỏ và lính mắt xanh, sau mấy tiếng đồng hồ ḥ hát vang rân, ḅ càng bên hàng đống chai rượu là chắc mẽm sẽ có màn quăng lựu đạn từ một góc kín đáo nào đó. Bọn trẻ con chúng tôi bị cấm cung khi mặt trời vừa xuống.

Gia đ́nh tôi dọn nhà qua chợ một năm sau khi tôi đậu vào Lycée Le Myre de Vilers. Trường vẫn c̣n mang tên Pháp mặc dù niên học tôi bắt đầu cho chương tŕnh Việt. Năm 1954, Pháp về nước. Vùng bất an ninh đă được an ninh. Cầu Quây thật sự là nhịp cầu nối kết hai vùng của tỉnh. Mùi hủ tiếu Phánh Kư bay sang tận bên chợ mời mọc hằng bao nam nữ học sinh của ngôi trường trung học đă được đổi tên thành Nguyễn Đ́nh Chiểu từ ngày 22.02.1953. Và con đường đi Chợ Gạo không c̣n là con đường cho hàng dọc xe nhà binh Pháp mang đầy śnh đất nặng nề chạy về sau những cuộc hành quân, mà là con đường dẫn xuống nơi gặp gỡ thơ mộng của thanh thiếu niên Mỹ Tho: chùa Vĩnh Tràng!

Ngày nay, với tuổi đời chồng chất mấy nhịp Cầu Quây như thân già yếu ớt, nặng trĩu trên vai nền xi măng nứt rạn và sườn sắt rỉ sét. Cầu Quây chỉ dùng cho người đi bộ. Chỉ c̣n là biểu tượng cho thành phố Mỹ Tho và là dấu vết đầy thân thương trong ḷng dân Mỹ Tho!

Đỗ Thanh Vân (Vinh Lan)

Nội San 14 / 2008

............................................................

 

Phát ngôn & Hành động: Đắm tàu Titanic Việt Nam và nỗi sợ hăi của một dân tộc

Tác giả: Trực Ngôn

Một Chủ tịch tỉnh có lối sống suy đồi, một bí thư bị Ban Thường vụ Tỉnh ủy kiểm điểm v́ có nhiều sai phạm, một anh cả đỏ trong nền kinh tế đầu tàu trở thành Titanic... Và Larry King sắp đến để dạy cho những người tham quyền cố vị ở Việt Nam là hăy biết ra đi đúng lúc- đó là những câu chuyện Trực Ngôn chia sẻ cùng quí vị độc giả trong Phát ngôn và Hành động tuần này.

Ai đă bảo vệ sự suy đồi?

Một Chủ tịch tỉnh, một đảng viên... là một người đă từng mua dâm, đă từng đưa gái mại dâm về Hà Nội khi đi công tác và cùng nhau trên một chiếc giường. Chuyện một quan chức có lối sống như vậy thế giới đă từng có. Nhưng ở Việt Nam nỗi ê chề và nhục nhă này đối với người dân tăng gấp ngh́n lần. V́ sao cùng một hành động có cùng bản chất mà ảnh hưởng và sự thất vọng ê chề của người dân lại gấp nhiều lần như thế???

Không! Tôi cương quyết không trả lời câu hỏi này. Không ít người được hỏi cũng không chịu trả lời câu hỏi này. V́ sao vậy? V́ trong họ đang mang một sự khinh bỉ vô tận với những kẻ luôn luôn rao rảng đạo đức và bắt người khác phải sống thế này, nói thế kia nhưng lại sống phi đạo đức nhất. Đôi khi v́ khinh bỉ quá mà họ không thèm nói cho dù một câu hoặc không thể thốt lên lời.

Không chỉ ông Chủ tịch Hà Giang thấy nhục mà biết bao người dân thấy nhục và đắng cay. V́ sao vậy? V́ đó là nhân cách của một dân tộc. Một người Việt Nam vô danh sống ở nước ngoài cướp của giết người cũng làm cho dân tộc anh ta hổ nhục nói chi đến một lănh đạo cao cấp...

Trong khi nỗi hổ nhục đang lan vào nhiều gia đ́nh như một cơn bệnh dịch th́ người dân lại phải đối mặt với một câu hỏi cho chính họ: v́ sao những người biết được lối sống suy đồi của ông Chủ tịch Hà Giang như Bí thư Tỉnh ủy Hoàng Minh Nhất và chắc là cả Tỉnh ủy nữa mà lại chỉ yêu cầu một đảng viên, một cán bộ cao cấp như thế nghiêm khắc rút kinh nghiệm khi ông Chủ tịch mắc một lỗi nghiêm trọng đến nhường ấy?

Ha...ha...ha... Thiên hạ này đă chán cái tṛ rút kinh nghiệm trong quản lư cán bộ lắm rồi.

Làm thiệt hại tài sản của nhà nước: rút kinh nghiệm.

Kéo bè kéo cánh gây mất đoàn kết nội bộ: rút kinh nghiệm.

Tham ô tham nhũng: rút kinh nghiệm

Mua quan bán chức: rút kinh nghiệm.

Bằng rởm, hồ sơ sửa chữa: rút kinh nghiệm

Đầy tớ đấm dân: rút kinh nghiệm

Và đến bây giờ Chủ tịch tỉnh "nuy" với gái mại dâm trên giường: rút kinh nghiệm.

Ông Nguyễn Trường Tô, Ảnh Website Chính phủ

Quản lư cán bộ bằng chính sách "rút kinh nghiệm" chính là thuốc khích thích làm tăng trưởng với một tốc độ kinh hoàng  "sự hư hỏng" của cán bộ, đảng viên. Trong cái hành xử "rút kinh nghiệm" chứa đựng cả lợi ích của những người có trách nhiệm xử lư cán bộ cấp dưới (hoặc cả cấp trên) của ḿnh. Đấy c̣n là sự bao che cho những hành vi suy đồi.

Và mới hôm qua thôi, dư luận lại được biết hai học học sinh bán dâm sau một thời gian "lùng nhùng" đầy bí ẩn bỗng chấp nhận không mời luật sư bào chữa. V́ sao vậy các em? Ai đă doạ nạt các em? V́ sao vậy các ngài? Những người nắm giữ luật pháp của đất nước?

Thưa các ngài rằng: người dân biết tỏng v́ sao hai em học sinh kia đột nhiên lại không chấp nhận luật sư bào chữa trong khi gia đ́nh họ cầu mong có luật sư bào chữa. Mà đúng lư, đúng lương tâm, người ta c̣n phải đấu tranh để hai em học sinh như con cháu ḿnh có được luật sư bào chữa nếu chính các em và gia đ́nh họ chối từ. Đấy mới là công lư, đấy mới là nhân tính.

Chỉ với những hành vi như thế, người dân đă biết bản chất sự việc là cái ǵ. Và khi biết điều đó, liệu người dân c̣n chút nào ḷng tin vào sự công bằng nữa không? Than ôi, than ôi!!!

Chỉ mới mấy ngày thôi, những thông tin về vụ mua dâm học sinh trở lại giống như những cú đấm liên tiếp vào "gương mặt nhân bản" của người dân. Người dân đang phải chịu nạn tắc đường, chịu cảnh nóng như giặc lửa, chịu cảnh cắt điện đầy ngẫu hứng, chịu phí bệnh viện và giá thuốc cắt cổ...Thế mà người dân vẫn chịu đựng được. Nhưng liệu người dân có chịu đựng được những cú đấm vào tinh thần và ḷng tự trọng của họ được không?

Nhưng xin thưa dân chúng đừng quá tuyệt vọng và đừng gục ngă. Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đă vào cuộc và đă có thái độ kiên quyết đối với vụ mua dâm học sinh ở Hà Giang. Sự thật sẽ phải được đưa ra ánh sáng cho dù có thể không là tất cả.

Vụ đắm tàu Titanic Việt Nam:

Ai cũng biết rằng: sự tham ô, tham nhũng, hoang phí, vô trách nhiệm... ít khi xảy ra đối với một tập đoàn kinh tế tư nhân. Bởi mọi tài sản và sự sống c̣n của tập đoàn là tài sản và sự sống c̣n của những cá nhân chịu trách nhiệm tập đoàn đó.

Ông Phạm Thanh B́nh, Ảnh VNN

C̣n đối với các tập đoàn kinh tế Nhà nước hiện nay và như trước kia là các công trường, nhà máy, xí nghiệp...khi giao quyền quản lư cho cán bộ của ḿnh thường đứng trước nguy cơ bị những cán bộ quản lư đó lợi dụng và vơ vét cho cá nhân ḿnh. Bởi thế mà có không ít các tập đoàn kinh tế Nhà nước càng ngày càng suy kiệt nhưng các cá nhân là lănh đạo những tập đoàn đó càng ngày càng béo tốt.

Vinashin - Tập đoàn kinh tế siêu hùng. Vinashin - Anh cả đỏ trong nền kinh tế đầu tàu Việt Nam...đă trở thành Titanic Việt Nam thế kỷ 21. Con tầu huyền thoại (hay hăo huyền?) của nền kinh tế Việt Nam đang từ từ ch́m xuống kéo theo số phận của hơn 80.000 tỷ đồng nợ nần.

Trong những ngày tháng này, cái tên Vinashin đang vang lên như một nỗi khiếp sợ với người dân. Những người nông dân đang cấy lúa bỗng quỵ xuống cánh đồng lầy lội và oi nóng đến ngạt thở và khóc rống lên, những công nhân trong các hầm mỏ úp mặt vào tầng vỉa nức nở tưởng không bao giờ dứt, nước mắt những ngư dân ngày đêm lênh đênh trên biển đánh bắt cá bắt đầu tuôn chảy làm nước biển dâng cao hơn, những người thợ may xuất khẩu bị kim khâu đâm vào mười ngón tay chảy máu đầm đ́a...

Họ như chết đứng bởi họ biết rằng con cháu họ sẽ cấy lúa trồng khoai, đánh bắt từng con tôm con cá, may từng cái quần soọc, bán từng kg than..có thể trong hàng trăm năm nữa để mà góp phần trả nợ cho những cái tên như Vinashin.

Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin) Phạm Thanh B́nh đă trở thành một ông vua. Ông toàn quyền trong nhiều quyết định. Chỉ riêng việc bổ nhiệm con trai ông làm đủ thứ chức vụ khi mới 27 tuổi mà không cần xin ư kiến của tập thể lănh đạo  hay Thường vụ Đảng ủy tập đoàn th́ chúng ta mới thấy sự lộng quyền thời nay của không ít cán bộ có quyền chức ghê gớm và ngang ngược như thế nào.

Ai đă cho ông cái quyền ấy? Khi mà ở nước ta, Chi ủy, Đảng ủy, Ban giám đốc hay ban Lănh đạo của một cơ quan Nhà nước luôn luôn là một chỗ dựa vững chắc và cũng là người giám sát những cửa quyền, những độc quyền, những tư lợi...

Thế mà ông Phạm Thanh B́nh cứ làm như ở chốn không người cho đến khi dư luận lên tiếng. Ai đă cho ông cái quyền lớn như vậy? Nếu không là một ai đó cụ thể th́ chính Ban Giám đốc và Đảng ủy nơi ông đang tùy tiện hơn cả mọi tự do quyết định đánh đắm con tàu kinh tế Titanic Việt Nam phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.

Một tờ báo viết: Theo thông báo của Ủy ban Kiểm tra trung ương, vi phạm của ông Phạm Thanh B́nh đến mức phải áp dụng h́nh thức kỷ luật. Có thật đây là một thông báo chính xác không? Nếu đúng là thông báo của UBKT TƯ th́ người dân lại bị hoang mang.

V́ sao lại hoang mang? V́ một người sai phạm như thế và có nguy cơ đốt 80.000 tỉ thành tro bụi sao lại dùng chữ "đến mức phải áp dụng h́nh thức kỷ luật"? Trong khi đó, phải dùng chữ "phải bị truy tố" mới đúng chứ. Một kẻ lừa đảo chiếm đoạt vốn của người khác mấy trăm triệu hay mấy tỉ c̣n bị truy tố huống hồ là 80.000 tỉ.

Hay bởi 80.000 tỉ này là tiền CHÙA đây? Mà việc tiêu tiền CHÙA cũng đă và đang là một dịch nạn ở Việt Nam từ lâu lắm rồi. Xin thưa số tiền đó có một phần tiền của cá nhân tôi đóng thuế đấy cho dù nó chỉ là một đồng.

Nhân dân xin những con "sâu" đừng ḅ lên cao nữa...

Báo Người Lao Động ra ngày 5 tháng 7 viết:  Ban Thường vụ Tỉnh ủy Tiền Giang đă có cuộc họp kiểm điểm việc Bí thư Tỉnh ủy Trần Thị Kim Cúc bị tố cáo có nhiều sai phạm. Tại cuộc họp, nhiều cán bộ Thường vụ đă thống nhất 4/5 vấn đề tố cáo bà Cúc là có cơ sở.

Bà Trần Thị Kim Cúc, Ảnh Văn nghe Tien Giang

Theo đó, bà Cúc đă bị tố cáo có chủ trương cho UBND tỉnh bán hết Công ty CP Du lịch Tiền Giang cho gia đ́nh ông Hoàng Kiều; ưu ái nhà đầu tư ở KCN Tân Hương một cách kỳ lạ bằng cách "biếu" không cho Công ty Nhựt Thành Tân 77,5 tỉ đồng mà chưa thông qua HĐND tỉnh... Ngoài ra, bà Cúc c̣n có người con nuôi là cán bộ ngân hàng có hành vi giật nợ hàng tỉ đồng và có dấu hiệu vi phạm h́nh sự trong việc tham ô tài sản.

Nhiều người dân rất chân thành nhưng cũng rất ngờ nghệch và tội nghiệp mà tôi từng là một người trong số họ. Trước kia họ cứ băn khoăn không biết làm sao mà nhiều quan chức giàu có thế. Một thời nhân dân đă mạnh dạn công khai xin đồng chí Giám đốc này, đồng chí Chủ tịch kia, đồng chí Bí thư nọ... hăy mau mau cứu dân bằng cách dạy cho dân cách làm giàu. V́ chỉ sau một khóa tại vị, các đồng chí ấy có cơ man đất đai, nhà cửa, tiền bạc...

Người dân rất hoan nghênh tinh thần trách nhiệm và sự dũng cảm của Ban thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Tiền Giang bởi một lư do rất đơn giản. Đó là họ đă dám lên tiếng đấu tranh sự sai trái của một Bí thư. Nghĩa là họ đấu tranh với chính người lănh đạo ḿnh. Bởi người dân vẫn nghĩ lâu nay có cho vàng cho bạc th́ cấp dưới cũng chẳng dám đấu tranh với cấp trên cho dù biết cấp trên sai phạm rơ ràng. V́ đấu tranh với cấp trên th́ "tránh đâu" và cuộc đời sự nghiệp của không ít người đă từng đấu tranh phải chấm dứt một cách thê thảm từ khi c̣n trẻ.

Sự dũng cảm của một Tỉnh ủy nói thực ra vui th́ ít mà buồn th́ nhiều v́ hành động đáng lẽ b́nh thường lại trở nên hiếm hoi giữa thời buổi này. Nhưng dù thế nào th́ cũng cho thấy có một sự chuyển biến dẫu chỉ bằng hạt cát trên sa mạc cát trong cuộc đấu tranh làm trong sạch cán bộ. Nhưng qua những vụ việc như của ông Chủ tịch Tô quyền to hơn cả những dăy núi Hà Giang và bà Bí thư Cúc uy lực rộng hơn cả vùng biển Tiền Giang.. mới thấy sự tha hóa của cán bộ đang ḅ ngược lên.

Trực Ngôn nói thế không biết có đúng không? Nhưng Trực Ngôn tôi dựa vào biểu đồ các quan chức của chúng ta phạm tội bị đưa ra công luận. Trước kia chỉ có chủ tịch xă, rồi đến chủ tịch huyện lộng hành, ức hiếp dân, tham ô tham nhũng... c̣n bây giờ đă đến cỡ Chủ tịch tỉnh, Bí thư tỉnh rồi. Nguy lớn rồi.

Dẫu vẫn biết đó chỉ là những con sâu BỰ bỏ rầu nồi canh nhưng nhân dân vẫn ngày đêm cầu xin những con sâu ấy đừng ḅ lên cao nữa và lên cao nữa...

Nó mà lên cao nữa th́... than ôi...

Larry King sẽ đến làm việc tại Việt Nam sau khi "thoái vị"

Với Larry King, chúng ta có thể nói ông là ông hoàng trong giới phát thanh truyền h́nh không chỉ đối với người Mỹ mà đối với cả thế giới đă tuyên bố thoái vị trong khi mà ông vẫn c̣n toả sáng trong thế giới truyền thông. Ông đă biết ra đi đúng lúc và đúng cách. Và thêm một lần nữa, ông lại đính thêm một viên kim cương vào nhân cách của ông.

Ông đă dừng đúng lúc và ông được tất cả. Một người biết dừng đúng lúc là một kẻ thông minh và sự thông minh này cũng là một yếu tố quan trọng làm lên nhân cách. Một nguồn tin không chính thức cho hay: sau khi từ giă chiếc ghế "vàng son" của ḿnh, Larry King sẽ quyết định sẽ đến làm việc ở Việt Nam một thời gian.

Chúng ta đều biết: không một ai toả sáng măi măi bằng cách cứ ngồi ĺ ở nơi chốn họ đă từng một lần toả sáng. Nhưng lại có rất nhiều kẻ đă tắt vẫn t́m mọi cách để ôm lấy nơi chốn mà đúng ra họ phải ra đi. Những kẻ đó là những kẻ vừa tham lam lại vừa ngu tối. Những kẻ đó vừa tự vấy bẩn ḿnh và biến ḿnh trở thành những vật cản quá lớn với sự tiến bộ của xă hội và thật bi hài.

Với trường hợp Larry King, tôi mở to hết cỡ đôi mắt ḿnh nh́n ra xung quanh trong phạm vi tầm nh́n của ḿnh để kiếm t́m một người như vậy. Nhưng tôi đă thất bại. Những kẻ tham quyền cố vị quá đông và những người biết dừng lại đúng lúc và ra đi đúng lúc thật hiếm hoi đến nhường nào. Điều đó cho thấy sự háo danh và tham lam quyền lực có khả năng làm cho những kẻ vốn minh mẫn trở nên lú lẫn.

Sẽ kinh khủng và xúc phạm làm sao khi những chiếc lá già cỗi hay những bông hoa đă tàn úa vẫn cố bám lấy cành cây và không chịu rụng xuống. Những chiếc lá già và những bông hoa tàn rụng xuống đúng lúc luôn luôn làm nên những vẻ đẹp thật kiêu sa và huy hoàng đôi khi như lúc những chiếc lá kia và những bông hoa kia bật ra khỏi cành. Nhưng khi những chiếc lá già cỗi và những bông hoa tàn cố bám lấy cành th́ đă gián tiếp đă làm đen bẩn cái cây và chống lại quy luật của sự phát triển.

Nghe tin Larry King có thể đến Việt Nam làm việc một thời gian th́ người dân hỏi: Larry King đến Việt Nam để làm ǵ nhỉ? Có phải ông đến để giúp Truyền h́nh Việt Nam đào tạo các MC? Hay là ông đến để giúp VietNamNet cách làm bàn tṛn trực tuyến cho thật hay?

Không. Ông không có thời gian để làm những việc nhỏ ấy. Ông đến Việt Nam để dạy cho những người tham quyền cố vị ở Việt Nam là hăy biết ra đi đúng lúc. Đến được vinh quang vô cùng khó nhưng biết cách rời bỏ vinh quang mới khó làm sao. Nếu không th́ anh ta chỉ là một thằng hề lố bịch và trở thành một vật cản mà những người đang đi về phía trước chỉ muốn vứt anh ta ra vệ đường.

Khi Larry King có chương tŕnh giảng dạy "làm thế nào để tránh được sự tham quyền cố vị" một cách cụ thể. Chúng tôi sẽ thông báo cho những ai muốn tham dự lớp học này để tiện bề đăng kư. Nhưng Ban tổ chức lớp học này lo sợ rằng sẽ có rất ít người đến học. Nhất là các vị chức sắc, sẽ là hầu hết các vị không đến học lớp này được với lư do: "Ḿnh bận giải quyết nhiều việc quá. Thông cảm cho ḿnh".

Nỗi sợ hăi của một dân tộc

Đội tuyển Argentina đă thất bại ở Nam Phi. Giấc mơ về ngày bước lên ngai vàng bóng đá thế giới của họ đă bị đập tan. Những người yêu đội tuyển Argentina và Maradona lo sợ ngày trở về quê hương của họ. Họ h́nh dung ra sự giận dữ và cả những lời nguyền rủa của những người Argentina. Nhưng sự thật đă hoàn toàn khác.

Có lẽ lâu nay chúng ta ít thấy một đất nước nào đón những người con thất trận của họ trở về như ở Argentina. Người ta nh́n thấy nụ cười của Maradona, nụ cười của người vừa thất trận trước đó. Juan Cabandie, một quan chức trong chính quyền Argentina nói: "Khi Maradona làm bất cứ việc ǵ, th́ cho dù kết quả ra sao đi nữa, điều đó cũng không quan trọng. Hăy xem cách mà hàng triệu người dân Argentina chào đón ông, các bạn sẽ biết ở đất nước chúng tôi Diego quan trọng như thế nào".

Tổng thống Kirchner lên tiếng "Khi Đức đánh bại Argentina, toàn bộ người dân Argentina đều rất buồn. Nhưng chúng ta cần kiên nhẫn với Maradona, đội bóng cũng như đất nước Argentina cho dù nỗi buồn này sẽ c̣n kéo dài. Tôi đă gọi cho Maradona sau cuộc họp báo của ông ấy, nhưng ông ấy không thể nói lên lời v́ đang khóc. Tôi ủng hộ ông ấy bởi không ai có thể đem lại nhiều niềm vui trên sân cỏ như Diego Armando Maradona đă đem lại cho chúng ta ", "Tôi đă mời toàn bộ đội tuyển tới Cung điện Tổng thống, nhưng họ từ chối bởi họ cảm thấy rằng ḿnh không xứng đáng với vinh dự này. Nhưng tôi tin rằng họ đă sai bởi họ xứng đáng được như vậy, và tôi sẽ đợi họ"

V́ sao lại có h́nh ảnh ấy và những hành xử ấy đối với một đội quân thất trận mà người có trách nhiệm cao nhất là "nguyên soái sân cỏ" Maradona? hay nói đúng hơn là v́ sao lại có một t́nh yêu như thế từ những người dân thường cho đến vị Tổng thống của Argentina giành cho những người con thất trận của ḿnh?

Câu trả lời thật đơn giản: v́ Maradona đă thể hiện một t́nh yêu chân thành và nồng cháy với bóng đá và với tổ quốc ḿnh. V́ Maradona có thể làm được thậm chí hơn cả một vị Tổng thống là mang đến cho những con người trên mảnh đất Argentina t́nh yêu và niềm kiêu hănh về tổ quốc ḿnh. Và bóng đá chỉ là một cách mà Maradona đă bầy tỏ t́nh yêu của ông với dân tộc Argentina.

Trong lịch sử của nhiều dân tộc trên thế giới, có không ít những người lính và những vị tướng đă thất trận trong những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm, nhưng họ đă được dân tộc họ ghi danh đời đời như một niềm tự hào lớn lao. Bởi những người lính và những vị tướng ấy cho dù thất trận nhưng họ vẫn măi măi là biểu tượng của ḷng yêu nước và sự hiến dâng đến hơi thở cuối cùng cho tổ quốc.

Cái điều mà Maradona làm được hơn cả những trận thắng hay chiếc Cup vàng sân cỏ là ông đă thổi vào những người dân Argentina t́nh yêu dân tộc họ. Ông đă mang đến cho những người Argentina một niềm tin kỳ lạ ngay trong chính sự thất bại tạm thời của ḿnh. Cao hơn triệu lần một huấn luyện viên, ông đă trở thành một thủ lĩnh tinh thần của những người Argentina. Đấy chính là sự hiến dâng lớn nhất của ông cho dân tộc Argentina.

Và tôi thấy, một người đứng đầu của một đất nước cũng vậy, ông ta hay bà ta không có con đường nào khác là con đường phải trở thành thủ lĩnh tinh thần của dân tộc đó. Một dân tộc có thể phải đi qua đói rét, phải đi qua máu chảy, phải đi qua những thất bại...nhưng điều tối thượng là người lănh đạo dân tộc đó không bao giờ làm mất ḷng tin của nhân dân ḿnh. Nếu một thủ lĩnh của một đất nước không mang đến cho nhân dân của ḿnh niềm tin và t́nh yêu đất nước th́ đó chắc chắn là một thủ lĩnh thất bại hoàn toàn.

Không ai hay không một dân tộc nào lại không một lần thất bại hay rơi vào những nguy nan. Nhưng điều đó không phải là nỗi sợ hăi đối với dân tộc đó. Điều sợ hăi chính là khi một dân tộc không t́m lại được niềm tin nữa th́ nghĩa là họ sẽ thất bại măi măi.

Cảnh chầu trực xin học cho con tại Trường Mầm Non B, Tây Hồ, Ảnh CAND

Một cảnh tượng đau ḷng ở Hà Nội:

Có một ngày ở Trường Mầm Non B, quận Tây Hồ, người ta đă phải chứng kiến một cảnh tượng thật đau ḷng mà không hiểu được v́ sao.

Đó là cảnh hàng trăm phụ huynh già có trẻ có cầm đơn xin học cho con cháu ḿnh vọt lao lên phía trước như những vận động viên chạy 100 mét trên đường đua khi có súng hiệu.

Không. Sự ví von này thật nhạt nhẽo, thật vô tâm. Có lẽ phải ví hàng trăm phụ huynh như những con người đang nhoài về phía trước như những người đang bị sóng biển đánh ch́m với hy vọng mong manh để bíu được mạn thuyền mong thoát chết.

Vậy những phụ huynh kia đang phải chống chọi với điều ǵ mà khủng khiếp vậy? Họ đang chống chọi với việc con cháu họ có nguy cơ bị loại khỏi danh sách nhập học.

Xin thưa, đấy chỉ là một trường mầm non chứ không phải là một trường đại học. Có lẽ v́ chúng ta đă và đang mải mê nói và chắc c̣n mải mê nữa về những điều rất là to tát cho một tương lai xa xôi với một trí tưởng tượng ghê gớm trong khi đó chúng ta không xây đủ những trường mầm non tốt cho những đứa trẻ để những ông bà, những cha mẹ phải săn lùng và có lúc như là tranh cướp cho con cháu họ một chỗ trong cái lớp học kia.

H́nh ảnh nhân văn của một quốc gia hay nói rộng hơn đó chính là những ǵ mà Chính quyền sở tại làm cho những đứa trẻ và những người già. Một quốc gia mà người lớn phải tranh giành lớp học cho con cháu ḿnh và những đứa trẻ phải đu dây qua sông đi học th́ là một quốc gia như thế nào khi quốc gia đó có thể để cho một ông Chủ tịch Hội đồng quản trị một tập đoàn dễ dàng tiêu hủy đi cả 80.000 tỉ đồng?

Nhân cách của người lớn chúng ta trước cuộc sống hiện tại và tương lai của con cháu chúng ta là thế đấy.

Red

(Đọc thêm TRONG MỤC NÀY)

Các bài viết khác

 

Song Chi - Thương nhớ Sài G̣n

 

Song Chi

Theo Diễn Đàn Thế Kỷ

Tặng những người bạn văn nghệ của tôi - những người cũng yêu mến và nhiều lần trăn trở, muốn làm một cái phim “chân dung Sài G̣n”, như tôi…

Cho đến ngày rời Sài G̣n, rời Việt Nam ra đi bắt đầu lại ở xứ người, tôi đă sống ở Sài G̣n gần 40 năm - 34 năm liên tục kể từ 1975 đến 2009 và một vài năm không liên tục trước 1975. Một quăng thời gian đủ dài cho một đời người để thành phố này, với tôi, đă trở thành gắn bó măi măi. Khi nói chuyện với mọi người bao giờ tôi cũng nhận ḿnh là người Sài G̣n, cho dù tôi không sinh ra và có thể, cũng sẽ không sống những ngày cuối đời tại đây.

Bao nhiêu năm sống ở Sài G̣n, hàng chục lần tiễn bạn bè, người thân rời bỏ thành phố và cũng hàng chục lần đón những người đi xa trở về, để cuối cùng chính ḿnh cũng ra đi, chưa biết đến khi nào mới quay về, để cuối cùng chính ḿnh cũng trở thành một người ôm nỗi thương nhớ Sài G̣n da diết trong nỗi nhớ thương chung một dải đất Việt Nam đă trở thành xa ngái.

Với tôi, Sài G̣n bao giờ cũng là… Sài G̣n, cái tên thành phố Hồ Chí Minh, khi c̣n ở Việt Nam, chỉ là cái tên tôi buộc phải sử dụng trên những giấy tờ, đơn từ… Với tôi, Sài G̣n luôn luôn là một thành phố đặc biệt, mà quả thật, từ vị trí địa lư, lịch sử cho đến văn hóa Sài G̣n, tính cách con người Sài G̣n… đă làm nên cái đặc biệt của thành phố này so với những thành phố khác của Việt Nam.

1. Sài G̣n bề nổi. Một thành phố đầy những mặt đối lập, mâu thuẫn, bộn bề, ngổn ngang.

Đối với những ai chỉ t́nh cờ ghé qua Sài G̣n rồi lưu lại trong một thời gian ngắn, những người đi xa nhiều năm mới trở về thăm lại thành phố, hay những du khách nước ngoài dạo bước qua Sài G̣n trong một chuyến du lịch… thường chỉ cảm nhận được Sài G̣n trong cái bề nổi của nó. Đó là một thành phố ồn ào, đông đúc, xô bồ, bụi bặm, với những con đường luôn luôn đông nghẹt xe cộ, người đi lại ngược xuôi hối hả. Nạn kẹt xe, rồi tai nạn giao thông ở thành phố này và trên cả đất nước này nói chung, đă thật sự trở thành một nỗi ưu tư cho tất cả mọi người, khi con số nạn nhân tử vong v́ tai nạn giao thông hàng năm lên đến hơn 13.000 người trên tổng dân số khoảng 86.000.000 người! Những con đường dầy đặc mật độ xe cộ, những vĩa hè đầy đặc người buôn bán, đi lại, ăn uống, xả rác… từ sáng sớm đến đêm khuya… Hầu hết mọi con đường trong thành phố đều trở thành những khu phố kinh doanh, hầu hết mọi ngôi nhà ngoài mặt tiền cho đến trong những con hẻm sâu đều mở cửa buôn bán, làm dịch vụ… Rất hiếm hoi để t́m thấy một con đường yên tĩnh hay những ngôi biệt thự villa có sân vườn một thời là niềm tự hào của “Sài G̣n-ḥn ngọc Viễn Đông”. Những ngôi biệt thự ấy phần lớn đă trổ cửa, cơi nới, thành các loại nhà phố, cửa hàng, quán xá, showroom…

Người đi xa lâu năm trở về bâng khuâng nhớ lại những con đường với hai ṿm lá me xanh như ngọc hoặc thơm ngát hương ngọc lan thuở nào của Sài G̣n. Đường xá mở rộng nhiều, đường mới làm cũng không ít, nhưng hầu như chẳng ai quan tâm đến việc trồng thêm nhiều cây xanh trên đường, ngược lại cây cũ bị tỉa trụi nhánh, đốn bỏ nhiều, thành phố đă nắng nóng càng thêm nóng. Không chỉ những con đường xanh bóng me, sự lăng mạn dường như cũng ngày càng trở nên hiếm hoi trong cuộc sống của người Sài G̣n hôm nay. C̣n mấy ai bây giờ v́ yêu h́nh ảnh của một người con gái “ em tan trường về ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay” để rồi “em tan trường về anh theo Ngọ về trưa trưa chiều chiều…” măi mà chẳng dám nói một câu?

Sài G̣n, đó là một thành phố bộn bề, ngổn ngang, đă và đang thay đổi từng ngày. Những buiding, cửa hàng, căn hộ mới không ngừng mọc lên với đủ loại kiến trúc xấu có đẹp có. Những con đường hết đào lên lại lấp xuống, hết mở rộng lại phân luồng, hết “thử nghiệm” lát gạch con sâu một thời lại đến thử nghiệm trồng cau, làm dải phân cách mới rồi lại phá bỏ, trụ đèn giao thông mới lắp chưa kịp hư đă lại thay mới… Toàn những “thử nghiệm” lăng phí tiền tỉ của dân mà cũng chẳng thấy ai đứng ra chịu trách nhiệm ǵ và thành phố th́ cũng chẳng đẹp đẽ ǵ hơn.

Sài G̣n, đó là một thành phố đầy những mặt đối lập, mâu thuẫn-như hầu hết các thành phố lớn trong những quốc gia đang trên đà phát triển, đổi thay. Đối lập giữa cũ và mới - vẫn c̣n lại đây những ngôi nhà có tuổi thọ hàng trăm năm, những khu phố cổ Chợ Lớn, những dinh thự, nhà thờ được xây từ thời Pháp bên cạnh những building kiến trúc mới hiện đại; trên đường phố người ta vẫn nh́n thấy những chiếc xe Vespa cổ, xe Velosolex, xe honda 67, xe hơi mui trần kiểu cổ bên cạnh những chiếc @, Dylan, Mescedes đời mới nhất; những nhà hàng sang trọng với những người bồi ăn mặc lịch sự cài nơ trên cổ áo bên cạnh những tiệm chạp phô, tiệm ăn nhỏ của người Hoa với ông chủ cởi trần, mặc chiếc quần lửng và cung cách phục vụ như từ bao nhiêu năm trước; những chiếc áo dài thiếu nữ thướt tha với mái tóc dài e ấp bên cạnh những chiếc áo hai dây, hở rốn đi cùng mái tóc nhuộm đủ màu… Đối lập giữa động và tĩnh - bên cạnh thế giới của những vũ trường, café nhạc trẻ, quán nhậu ồn ào là không gian yên tĩnh của những ngôi chùa, thư viện, một khoảng không gian buổi sáng trong công viên nơi các ông cụ về hưu b́nh thản ngồi đọc báo nghe chim hót… Đối lập trong sự giàu-nghèo, sang trọng-b́nh dân tồn tại ở khắp nơi. Kề bên những khách sạn, nhà hàng, vũ trường sang trọng ở đó người ta có thể đốt hàng đống tiền cho một bữa ăn nhậu hay một cuộc vui với rượu ngoại, thuốc lắc tính giá hàng trăm dolla là h́nh ảnh những người lao động nghèo với gánh ve chai lặc lè giữa trưa nắng gắt, gánh khoai lang đậu phọng rẻ tiền hay những em bé với một xấp vé số trên tay lang thang cả ngày kiếm được chừng mươi ngàn chưa bằng một lon bia lạnh người khác đang uống, hay h́nh ảnh những người phải leo lên những cây me cao chót vót bên đường hái me bán để kiếm ít ngàn tiền gạo, những người ngày đêm cắm mặt trên những băi rác khổng lổ, kiếm sống từ rác… Kề bên những beauty salon sang trọng, dịch vụ massage, chăm sóc da, tắm Spa… ở đó khách hàng bỏ tiền triệu và được chăm sóc nâng niu với đủ mọi tiêu chuẩn cầu kỳ, là dịch vụ đấm bóp dạo lề đường nơi khách hàng chỉ phải bỏ ra năm, mười ngàn, ngồi hoặc nằm ngay trên lề đường! Và không ít con đường ở Sài G̣n, bên ngoài là dăy nhà phố sang trọng lịch sự, vào bên trong là những con hẻm lao động ngoằn ngoèo với mức sống khác hẳn như thuộc về hai thế giới khác.

Sài G̣n - một thành phố cái ǵ cũng có. Từ cái đắt nhất đến cái rẻ nhất, sang trọng nhất đến b́nh dân nhất, đáp ứng mọi nhu cầu đa dạng khác nhau trong xă hội. Từ ăn uống vui chơi giải trí đến học hành. Ở Sài G̣n học cái ǵ cũng có người dạy và dạy cái ǵ cũng có người học, với đủ loại bằng cấp, khoá học, giá cả và chất lượng khác nhau. Nhưng có những cái nhiều khi kiếm măi không ra mà không ai có thể h́nh dung nổi một điều phi lư như vậy lại tồn tại - chẳng hạn như đi t́m một cái toilet công cộng ở Sài G̣n! Xin thưa với bạn, không dễ dàng ǵ đâu. Lại thắc mắc: chính quyền nhiều việc quá nên quên đă đành, c̣n người Sài G̣n vốn rất nhạy trong kinh doanh sao không ai nghĩ đến việc kinh doanh toilet công cộng ở Sài G̣n nhỉ.

Sài G̣n - một thành phố năng động, đầy sức sống, ở đó mọi cái mới đều được tiếp nhận học hỏi rất nhanh. Những lĩnh vực nghề nghiệp mới: quảng cáo, thiết kế đồ hoạ, tổ chức event, thiết kế thời trang, hoạt động đa truyền thông… Những mặt hàng tiêu dùng, tiện nghi mới: từ các đời điện thoại di động cho đến tṛ giải trí hip-hop của giới trẻ… Người Sài G̣n dễ chấp nhận cái mới và cũng dễ chấp nhận sự đa dạng, khác nhau trong quan điểm, cách sống cách nghĩ của người khác. Một quan chức, một người trí thức, và một anh đạp xích lô có thể ngồi bằng vai phải lứa với nhau trong cuộc nhậu, tranh luận với nhau và nếu ư kiến có khác nhau th́ “cũng có sao đâu”. Tinh thần phóng khoáng dân chủ đó là một nét đáng quư của người Sài G̣n. Cảm nhận chung về Sài G̣n c̣n là một thành phố có đầy đủ những chuẩn mực của một thành phố hiện đại: điện thoại di động và internet được sử dụng ở khắp mọi nơi, dẫu rằng có những mặt tiêu cực của nó. Dưới cái nh́n của số đông bây giờ, giá trị của một con người nhiều khi không nằm ở nhân cách, tri thức thực sự của người đó mà mà lại được xét trên giá trị cái điện thoại di động họ đang dùng, chiếc xe họ đang đi, hay ngôi nhà họ đang ở! Lớp học tiếng Anh mở ra ở khắp nơi, gần 50% người Sài G̣n có thể giao tiếp bằng tiếng Anh, nhất là ở những khu phố thường xuyên có người nước ngoài như khu phố Tây balô trên đường Phạm Ngũ Lăo, Bùi Viện. Và trên hết là sự luân chuyển rất nhanh của đồng tiền - cũng là một tiêu chuẩn của một thành phố hiện đại.

Nhưng tất cả những cảm nhận đó cũng chỉ là Sài G̣n bề nổi mà thôi. Sài G̣n mang trong ḷng nó một chân dung khác hẳn, những vẻ đẹp khác hẳn mà chỉ khi ở lâu tại thành phố này người ta mới cảm nhận được.

2. Sài g̣n bề sâu. Sức sống thật sự của Sài G̣n. Tính cách, đời sống nội tâm của con người Sài G̣n.

Sài G̣n không chỉ là những buiding mới xây, những nhà hàng, vũ trường, khu ăn chơi hào nhoáng… Sài G̣n cũng không chỉ là một bề mặt đang bộn bề ngổn ngang. Sài G̣n c̣n là đời sống vỉa hè muôn mặt, là những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, những khu xóm lao động bên kênh rạch hay nằm sâu trong khu vực Chợ Lớn, quận 6, quận 8, quận 11… nơi những người dân lao động cần cù chạy ăn từng bữa, cần cù làm ra đủ loại sản phẩm, vật dụng nho nhỏ khác nhau cho thành phố.

Nếu nước Mỹ vẫn được gọi là một “melting-pot của thế giới” th́ Sài G̣n, có thể gọi là một “melting-pot của Việt Nam” và sức sống thực sự của Sài G̣n nằm trong cái đặc điểm này, được thể hiện ngay từ “diện mạo” kiến trúc bên ngoài. Sài G̣n là nơi hội tụ của rất nhiều phong cách kiến trúc khác nhau - có thể t́m thấy ở Sài G̣n, những toà nhà dinh thự mang bản sắc kiến trúc Đông Dương do người Pháp xây dựng từ cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20 như Nhà thờ Đức Bà, UBND thành phố, Bảo tàng Cách mạng, trường Marie-Curie, Nguyễn thị Minh Khai, Lê Quư Đôn, Lê Hồng Phong…, những khu chùa cổ rất đặc trưng của người Hoa, người Ấn, những công tŕnh kiến trúc do các kiến trúc sư người Việt thiết kế những năm 60-70 vừa hiện đại vừa rất Á Đông và đặc biệt phù hợp với khí hậu của một xứ nhiệt đới như Dinh Độc Lập, Thư viện Tổng Hợp, Trường Đại Học Y Khoa, trung tâm IDECAF… cho đến những công tŕnh, nhà ở có kiến trúc hiện đại mới xây sau này… Đi sâu vào đời sống muôn mặt của Sài G̣n, càng thấy rơ tính chất “melting pot” đó - thành phố dung nạp tất cả, thâu nhận tất cả mọi nguồn nhân lực đến từ mọi nơi trên đất nước, tạo cơ hội bằng nhau cho tất cả mọi người. Có thể kể ra rất nhiều con người gốc gác từ nơi khác, đă đến kiếm sống, lập nghiệp và thành danh trong nhiều lĩnh vực khác nhau tại Sài G̣n, đặc biệt là trong lĩnh vực văn học nghệ thuật. Kể từ sau năm 1975 cho đến nay, ḍng thác người từ ngoài Bắc nói chung và từ Hà Nội tiếp tục đổ vào Sài G̣n - dân nghèo ở nông thôn, tỉnh lẻ th́ vào Sài G̣n lao động kiếm sống, tạo thành từng nhóm đồng hương cùng làm một nghề như bán ḿ gơ, đậu hũ gánh, bắp xào…, người Hà Nội th́ vào Sài G̣n mở công ty tư nhân, giới văn nghệ th́ t́m công danh trên con đường ca hát, làm người mẫu, đóng phim…

Sức sống của Sài G̣n được tạo nên c̣n bởi v́ không một nơi nào khác ở VN có một khu vực kinh tế tư nhân mạnh mẽ như ở đây và một cơ chế xă hội hóa được thực thi nhanh chóng nhất, hiệu quả nhất như ở đây.

Sài G̣n là đất hội tụ. Người Sài G̣n từ lâu đă quen với việc chung sống hoà b́nh giữa những người tạm gọi là khác xứ, khác quê. Do vậy người Sài G̣n có tính cách cởi mở, không bảo thủ, dễ hoà đồng, b́nh dân, hào phóng, rộng răi. Người Sài G̣n gần như luôn luôn đi đầu trong mọi phong trào có tính cách xă hội từ thiện - từ một trường hợp thương tâm được đưa lên báo, một hoàn cảnh cần được giúp đỡ, một sinh viên cần được tiếp sức đến trường, cho đến lũ lụt ở miền Trung, thiên tai ở đâu đó, hay phong trào kư tên v́ công lư, v́ các nạn nhân chất độc màu da cam… Bên dưới cái vẻ bề ngoài như vô t́nh không ai để ư đến ai của người Sài G̣n - rất dễ làm chạnh ḷng những người nhập cư mới đến Sài G̣n, người Sài G̣n bao giờ cũng mau mắn, sẵn ḷng chia xẻ nỗi đau của người khác. Nhưng người Sài G̣n cũng hời hợt mau quên. Cả nỗi đau lẫn sự bất công, mới hôm qua c̣n làm người ta đau đớn bừng bừng phẫn nộ th́ ngày hôm sau, cuộc sống bộn bề đă cuốn người ta đi. Cái sự mau quên đó c̣n thể hiện ngay trong thái độ với chính những giá trị tài sản vật chất lẫn tinh thần của Sài G̣n mà các thế hệ đi trước đă tạo dựng nên và để lại - như người ta sẵn sàng đập bỏ không thương tiếc những khu nhà, biệt thự xưa để xây lên những công tŕnh mới chẳng hạn. Cộng thêm cái thói nghĩ ngắn mà không nh́n xa trong kiến trúc quy hoạch và nhiều mặt khác của giới lănh đạo đă tạo nên hệ quả một thành phố bộn bề, ngổn ngang, chắp vá như hiện tại.

Trong đời sống văn hóa nghệ thuật của Sài G̣n, có một bề nổi với những tụ điểm ca nhạc tràn ngập loại nhạc trẻ, nhạc “thời trang”, những quán bar pḥng trà, sân khấu tấu hài lẫn chính kịch vẫn sáng đèn đêm đêm, những show diễn thời trang, các cửa hàng sách vẫn đầy ắp sách mới in các loại, là những tác phẩm văn học “chính thống” hay “lề phải” được công nhận bởi nhà nước… Và có một đời sống văn hoá nghệ thuật khác, lặng lẽ, âm thầm sinh sôi và tồn tại, nhưng phong phú, hiện đại và rất dữ dội. Đó là những tác phẩm văn học nghệ thuật “ngoài luồng” hay “lề trái”, với những nhà thơ, nhà văn, hoạ sĩ… mà tác phẩm của họ không (hoặc chưa) thể công bố rộng răi, chỉ trong giới biết với nhau hoặc chỉ xuất hiện trên mạng internet, ở bên ngoài nước. Đó là những Cung Tích Biền, Nguyễn Viện, Trần Tiến Dũng, Thận Nhiên, Nguyễn Quốc Chánh, Lư Đợi, Bùi Chát v.v…

Cũng chỉ có Sài G̣n mới có những nhà xuất bản “ngoài luồng” theo kiểu người sáng tác tự in, tự xuất bản như nhà xuất bản Giấy Vụn của nhóm Lư Đợi-Bùi Chát, nhà xuất bản Cửa của nhóm Trịnh Cung, nhà xuất bản Gió của nhạc sĩ Tuấn Khanh… Ở đây, một lần nữa, người ta lại bắt gặp cái tính chất giao thoa, “melting pot” trong đời sống vật chất lẫn văn hoá tinh thần của Sài G̣n. Văn chương hội hoạ của Sài G̣n (và của miền Nam) may mắn có được sự giao thoa giữa nhiều luồng nhiều ḍng khác nhau - ḍng miền Nam trước 1975, ḍng miền Bắc trước 1975, ḍng văn chương nghệ thuật thống nhất sau 1975, ḍng văn học nghệ thuật hải ngoại sau 1975…

3. Sài G̣n trong tôi

Người nước ngoài mới đến Sài G̣n có thể thấy thành phố này sao mà xô bồ, hỗn độn. Nếu so với Hà Nội có cây, hồ, phố cổ… hay Huế có thiên nhiên tĩnh lặng, lăng tẩm phai màu thời gian… Sài G̣n dường như không có ǵ để nhớ. Và cũng thật khó cho người dân Sài G̣n mỗi lần có khách phương xa đến chơi, xin được giới thiệu những thứ và nơi “chỉ Sài G̣n mới có”. Tôi đă nhiều lần rơi vào tâm trạng như vậy. Bởi cái đẹp của Sài G̣n là nằm trong sức sống của thành phố, trong tính cách, văn hóa, lối sống… của con người Sài G̣n, là những cái mà phải sống và gắn bó với thành phố này mới cảm nhận được. Chỉ riêng từ sau 1975 đến nay, chính thành phố này đă luôn luôn là nơi đi tiên phong trong mọi đổi mới về kinh tế cho đến mọi h́nh thức “cởi trói”, xă hội hóa trong lĩnh vực văn hóa văn nghệ, chính thành phố này đă thường xuyên gánh vác vai tṛ đầu tàu về kinh tế, đóng góp nhiều nhất vào ngân sách quốc gia, đi đầu trong những phong trào từ thiện, cứu trợ, là vùng đất mở, đất hứa cho bao nhiêu thế hệ trong Nam ngoài Bắc t́m đến sinh sống, thành đạt lẫn thành danh. Nhưng thành phố này cũng chịu nhiều thiệt tḥi. Bởi Hà Nội là thủ đô nên trong các chủ trương đầu tư, xây dựng, mở rộng, nâng cấp… đều phải được ưu tiên trước, điều đó đă hẳn. Ngay trong khía cạnh “tinh thần”, thành phố dường như cũng chưa được ứng xử một cách công bằng. Một ví dụ nhỏ: có rất nhiều bài hát, bài thơ, tác phẩm văn học, hội họa, phim tài liệu… nói về Hà Nội, Huế… nhưng chả có mấy tác phẩm như vậy về Sài G̣n.

Mang một món nợ tinh thần với thành phố, đă có vài lần tôi và một vài người bạn trong giới văn nghệ muốn làm một cái phim tài liệu về Sài G̣n. Về diện mạo Sài G̣n. Văn hóa Sài G̣n. Con người Sài G̣n. Tính cách Sài G̣n… Bằng cái nh́n của người Sài G̣n, thương yêu và đau ḷng trước những thay đổi, mất mát, biến dạng… của Sài G̣n và của những con người Sài G̣n hôm nay. Nhưng rồi v́ rất nhiều lư do - trong đó có lư do cái nh́n và cách đặt vấn đề của chúng tôi về Sài G̣n đă tạo nên sự e ngại của những quan chức văn nghệ trong việc xét duyệt đề tài. Cho đến khi chúng tôi buộc phải chuyển sang phim tài liệu truyền h́nh nhiều tập, làm giảm nhẹ vấn đề, chuyển sang tính chất văn hóa lịch sử nhiều hơn th́ cái đề cương đó mới được thông qua. Nhưng chưa kịp triển khai th́ lại xảy ra vụ tôi “có vấn đề về chính trị” theo quan điểm của các vị công an PA25 (tức công an văn hóa), mọi dự án phim tài liệu, phim truyện đang hoặc sắp thực hiện liền bị ngừng lại. H́nh như sau này khi tôi đă ra đi, ở cái đài truyền h́nh nơi chúng tôi đă giao đề cương phim tài liệu về Sài G̣n, người ta vẫn tiếp tục thực hiện một phim tài liệu về Sài G̣n, nhưng với một ê-kíp khác, và tất nhiên, với một cái nh́n khác, quan điểm khác.

Bây giờ tôi đă xa Sài G̣n. Món nợ với thành phố như vậy là chưa trả được và cũng không biết đến bao giờ trả. Mỗi lần có dịp ghé qua những thành phố xinh đẹp của nước người, nhớ về cái bộn bề, ngổn ngang, chắp vá, cùng vô vàn những cái phản thẩm mỹ, phi văn hóa… đang tồn tại của Sài G̣n - hệ quả của sự yếu kém, vô trách nhiệm của giới lănh đạo, quản lư thành phố nói riêng và của cả một thể chế chính trị xă hội nói chung gây nên, chỉ c̣n biết thở dài… Sài G̣n ơi!

Song Chi

8.7.2010.

Hồ Gươm gửi hôm Thứ Sáu, 09/07/2010

Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Bài mới nhất

Bài cũ


Re: Song Chi - Thương nhớ Sài G̣n

Khách gửi lúc 5:07 pm, 07/10/10

CÁC RẠP CINÉ
SÀIG̉N XƯA

Nhắc đến các thú vui mà không có mục xem ciné th́ quả là một điều thiếu sót giống như cầu thủ bóng tṛn ra sân cỏ mà trái banh… bị bà xă ôm ở nhà vậy đó.
Tôi nhớ hồi c̣n nhỏ, có bao nhiêu là tôi cúng hết cho mấy ông chủ rạp hát
bóng. Thú thật là tôi mê ciné từ lâu lắm rồi, khoảng một ngàn chín trăm… hồi đó. Mấy công thức toán học, vật lư th́ tôi ù ù cạc cạc chứ c̣n phim ảnh th́ tôi rành 6 câu. Phim ǵ ? Hăng nào ? Ai đóng ? Ai đạo diễn sản xuất ? là tôi thuộc vanh vách. Thậm chí đến cả ngày giờ sanh của tài tử điện ảnh tôi cũng nằm ḷng luôn mặc dù đôi lúc tôi quên sinh nhật của ba má tôi và của cả… chính tôi nữa. Mấy tấm vách ở nhà tôi dán đầy những posters của Gary Cooper, John Wayne, Burt Lancaster, Robert Mitchum, Kirk Douglas…, Ava Gardner, Yvonne de Carlo, Susan Hayward, Jane Russell, Rita Hayworth…
Thỉnh thoảng tôi "dợt le" với đám con nít lối xóm :
- Liz Taylor mới ly dị với Mike Todd.
- Nathalie Wood vừa làm đám cưới với Robert Wagner
- Tuần rồi, James Dean bị tử nạn xe hơi.
- Phim Quo Vadis tổn phí tới 5 triệu mỹ kim
Nghe tôi thuyết tŕnh, tụi nhỏ chỉ có há mồm trố mắt thán phục. Tụi nó cứ tưởng như tôi vừa đi Mỹ… Tho mới về (mà thực sự tôi là người Mỹ… Tho chứ bộ). Dần dà, tôi được coi như là kim chỉ nam "hát bóng" của cả xóm. Hể có tranh cải nhau về điện ảnh là mọi người kéo đến gặp tôi để nhờ phân xử. Lẽ dĩ nhiên tôi tuyên bố vung vít (nghề của chàng mà lị), c̣n nếu có chỗ nào bí, tôi tự động phịa luôn th́ cũng chẳng chết thằng Tây nào và cũng chẳng ma nào mà biết được.
Tụi nhỏ có lúc mượn tên tôi để bảo đảm cho câu chuyện của chúng : "Anh Lộc, anh ấy nói dzậy đó". Giá mà có cuộc thi kiến thức điện ảnh lúc bấy giờ th́… "chưa chắc thằng này hơn thằng nào đó nghe".

Ấy chết, từ năy giờ tôi đă đi lạc đề hơi xa, xin mời các bạn trở lại câu chuyện đầu năm rạp hát.
Hôm nay nhân tiết Xuân nơi xứ lạnh quê người, chúng ta hồi tưởng lại "nước thanh b́nh của trên 30 năm cũ" vào khoảng thập niên 5, 60, để chúng ta cùng du xuân một ṿng quanh các rạp của ḥn ngọc Viễn Đông. Cũng xin thưa trước cùng các bạn là những sự việc được ghi ra đây theo trí nhớ có hơi hẹp bề khổ của tôi nên nếu có ǵ sai sót th́ xin các bạn đánh cho hai chữ đại xá.
Thiện tai ! Thiện tai !
Saigon thân yêu của chúng ta lúc bấy giờ có 2 hệ thống rạp tŕnh chiếu khác nhau.
1- Rạp thường lệ: có giờ xuất hẳn hoi giống như các rạp ở Canada.
2- Rạp thường trực : chiếu liên tu bất tận, ai vô ra bất cứ lúc nào cũng được. Rạp thường trực có cái dở là có khi ta vừa vào rạp th́ thấy thằng kép chính bị bắn gục rồi một lúc sau lại thấy nó hung hăng đấm đá tưng bừng th́ thật là mất sướng. Nhưng có ưu điểm là khán giả không phải sắp hàng chờ đợi giờ, xuất lôi thôi.
Để bắt đầu cho chuyến du xuân tưởng tượng, mời các bạn đi từ Chợ Lớn trước nhé.
Rạp hát đầu tiên chúng ta ghé thăm là rạp Hồng Liên ở đường Minh Phụng (dưới dốc cầu B́nh Tiên). Rạp này chuyên chiếu phim Tàu chuyển âm tiếng Việt và đặc biệt là con nít ở đâu mà tàu chở hổng hết. Lớp khóc đ̣i bú, lớp khóc v́ nóng nực, lại có đám la hét cười giởn om ṣm khiến ta có cảm tưởng đi lạc vào nhà trẻ. Thôi th́ phải "dĩ đào vi thượng" để tới rạp Victory Lê Ngọc ở đường Tổng Đốc Phương (góc Nguyễn Trải). Rạp này cũng thường chiếu phim Tàu (ngay trung tâm Chinatown mà lị) nhưng được cái tương đối sạch sẽ và có chút trật tự.

Quẹo xuống đường Đồng Khánh về hướng Saigon có một lô rạp Lido, Oscar, Hào Huê cũng thuộc loại khá. V́ ở lằn ranh giới giữa Saigon Chợ Lớn nên những rạp này chiếu phim Tây Tàu
Rẽ qua Xóm Củi có rạp Huỳnh Long thuộc loại b́nh dân học vụ. Tuy nhiên tôi thích nhất cái màn xe ngựa uưnh trống tùng x́nh quảng cáo, 2 bên thành xe gắn 2 tấm paneau bành ky vẽ những cảnh action của phim đang tŕnh chiếu. Xe chạy khắp phố phường, ngựa phi nhịp nhàng theo tiếng trống trong khi đám con nít rượt theo 2 bên xe ḥ hét vang trời để xin cho được tờ gị-ram (programme) đủ màu xanh đỏ trắng vàng.
Đến vùng chợ Thái B́nh th́ có 3 rạp:
- Rạp Quốc Thanh ở đường Vơ Tánh nay tên Nguyễn Trải, bên hông Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia. Rạp khá khang trang, sau trở thành sân khấu cải lương mà đoàn Dạ Lư Hương đóng đô thường trực.
- Rạp Khải Hoàn ngay góc Cống Quỳnh và Phạm Ngũ Lăo thường chiếu phim Tây. Coi được nhưng kẹt cái thiếu máy lạnh nên ai vào xem cũng cứ muốn "yêu nhau cởi áo cho nhau" hết.
- Trên đường Phạm Ngũ Lăo cạnh chợ Thái B́nh có rạp Thanh B́nh sau này sửa sang lại thật lịch sự. Khi sửa lại mang tên là rạp Quốc Tế.

- Rẽ ra đường Trần Hưng Đạo có rạp Đại Nam của ông Ưng Thi nổi tiếng sang trọng. Vào coi rạp này th́ nên ăn mặc cho đàng hoàng một chút. Chứ áo thun quần cụt, c̣n chơi thêm đôi dép Nhật lủng la lủng lẳng như "Phánh kư Hủ tiếu" th́ người ta cười… cha mẹ ḿnh.
Đầu đường Nguyễn Thái Học (ngă ba Phạm Ngũ Lăo) đỗ xuống tận Cầu Ông Lảnh là nơi tọa lạc 2 rạp: Đ́nh Tân Kiểng và Nam Tiến, dành cho những khán giả dễ tính, sau này chỉ để cho các đoàn cải lương, hát bộ, hồ quảng.
Xuống ngay downtown Saigon có rạp Vĩnh Lợi ở đường Lê Lợi gần bệnh viện Đô thành. Vào xem phim ở đây có cái tiện lợi là nếu "thả dê" bậy bạ lỡ bị ăn guốc "phun máu đầu" th́ chỉ cần mấy bước là tới nhà thương ngay. Rạp thuộc loại trung b́nh. Coi phim xong rồi tạt vô quán Thanh Bạch đá một dĩa cơm rang "bổn tiệm" hay một ổ bánh ḿ gà th́ thiệt là mát trời ông địa.
Xích lại đường Nguyễn Huệ, các bạn sẽ thấy ngay rạp Rex, rạp hát đầu tiên có thang cuốn (escalator) cũng của ông Ưng Thi (Đại Nam).
Đây là rạp de luxe nhất của Sài G̣n xưa. Khán giả rất thanh lịch, ai lạng quạng th́ ngài Đô trưởng ở kế bên sẽ bước qua hỏi thăm sức khỏe liền. Giá vé mắc hơn các rạp khác nhưng money's worth. Nghe tụi bạn nói trong ngày khai trương (chiếu phim Ben Hur với Charlton Heston), có một người đẹp nọ đi thang cuốn lúc lên gần tới tầng lầu không hiểu quưnh quáng thế nào mà để cái thang "mắc dịch" nó cuốn luôn cái quần, chỉ c̣n độc cái quần lót nhỏ xíu. Thế là nhiều khán giả may mắn hôm đó được no con mắt với màn striptease 50%. Tôi chắc kiếp trước vụng đường tu nên không có diễm phúc địa được h́nh ảnh "kêu gọi" này. Mà thèm th́ nói vậy chứ nếu tôi có mặt ở đó trong giờ phút nghiêm trọng như vậy th́ chắc bị tẩu hỏa nhập ma đến chết mất thôi.

Đối điện rạp Rex là rạp Eden mà cho tới bây giờ nhắc đến là tôi vẫn c̣n "Ô Mê ly đời ta". Số là trên lầu 3 của rạp này có chia từng ô riêng rẻ, rất ư là riêng biệt kín đáo để "bàn tay đưa anh vào cuộc đời" và "bú mồm" thả giàn. (danh từ bú mồm là do các đồng chí ta sáng tạo chứ Mỹ gọi là kiss). Kế tiếp, ta đi trên con đường Tự Do xuống tận bến Bạch Đằng để vào xem phim ở rạp Majestic mà tây đầm coi cũng rất nhiều.
Tưởng cũng nói thêm là hầu hết các phim chiếu tại Saigon lúc bấy giờ đều nói tiếng Pháp hoặc chuyển âm tiếng Pháp, phụ đề Việt ngữ. Phim nói tiếng Anh th́ chỉ Xuân Thu nhị kỳ. Có lẽ các hảng phim nghĩ rằng Việt Nam là cựu thuộc địa của Pháp nên cứ phạng cho cái Francophonie là tiện việc sổ sách.
Hướng về chợ cũ, đi ngang qua các hàng bánh ḿ nổi tiếng để đến đường Tôn thất Đạm, bạn có thể vào xem phim b́nh dân ở rạp Nam Việt. Rạp nhỏ và nóng nực lắm. Cách đó không xa là rạp Kim Châu trên đường Nguyễn Văn Sâm (nay tên đường Nguyễn Thái B́nh, góc Hàm Nghi) tương đối c̣n mới và chiếu phim cũng "xịn" lắm. Nghe nói là của con gái bà Bút Trà báo Sài G̣n Mới.
Băng qua đường Pasteur gần ngă tư Lê Lợi có rạp Casino Saigon thuộc loại trung b́nh. Tuy nhiên sau khi xem phim xong, dẫn đào tấp qua bên kia đường làm một dĩa ḅ bía đính kèm ly nước mía Viễn Đông th́ cũng có điểm với em lắm chứ bộ. Đi một đoạn ngắn tới đường Pasteur, ta thấy rạp Asam mà dân Saigon thường gọi là "Á sẩm". Sau đó có lẽ chủ rạp thấy tên "Á sẩm" mất gốc quá nên đổi lại là rạp Hồng Bàng cho nó đúng điệu Giao chỉ, sau khi sửa rạp cho đẹp mắt. Ném về phương diện phim ảnh và cơ sở th́ rạp này "ngang cơ" với Casino Saigon. C̣n về tiết mục phụ diễn ăn uống, nếu Casino Saigon có nước mía Viễn Đông th́ rạp này có tuyệt chiêu ra khu Huỳnh Thúc Kháng, Chợ Cũ ăn đủ các món rất nổi tiếng mà giới có tâm hồn ăn uống rất khoái khẩu.
Nếu muốn thưởng thức văn hóa cari, mời bạn bước chân tới rạp Long Phụng ở đường Gia Long (nay tên Lư Tự Trọng) nơi chuyên chiếu phim của hậu duệ ông Gandhi như Công Chúa Thủy Tề, Sữa Rừng Thay Sữa Mẹ với các than hầm minh tinh: Ganeshan, Savitri…

Để xem nữ sinh Saigon hấp dẫn cở nào, mời các bạn đến rạp Lê Lợi đường Lê thánh Tôn. Ở đó bạn sẽ thấy rất nhiều nữ sinh với chiếc áo dài hoa xuân thướt tha, thân liễu dịu dàng trông bắt con mắt lắm. Chính v́ thế mà dê thả vào rạp đông nghẹt đến đổi không c̣n chỗ ngồi. Tội nghiệp nhiều em đứng xem phim mà bỗng cảm thấy như có ai cầm ổ bánh ḿ nóng hổi vừa thổi vừa ăn kê sát phía sau ḿnh th́ đích thị là nó đó ! Các cô phải di tản đi chỗ khác gấp gấp chứ không th́ bị ô nhiểm môi trường rán chịu à.
Tôi cá với các bạn vào coi phim ở rạp Long Thuận (trên đường Trương Định ngang ga xe lửa Saigon phía đường Lê Lai) mà dám ngồi ghế đàng hoàng. Tại sao lọa vậy ? Thưa v́ đó là mật khu của rệp. Hổng biết chúng theo con đường nào mà tràn ngập rạp. Từ chân ghế, mặt ghế, thành ghế đến lưng ghế, chỗ nào tụi nó cũng đóng chốt hết. Muốn an toàn th́ phải ngồi chồm hổm kiểu cán ngố vào restaurant, mà bố ai ngồi chồm hổm trong suốt 2 tiếng đồng hồ cho nổi. Thôi th́ tránh rệp không xấu mặt nào vậy….
…. Đi dài theo đường Cao Thắng, bạn có thể vào coi rạp Việt Long (ngay ngă ba Trần quư Cáp nay là Vơ Văn Tần) cũng thuộc loại khá. Vào cuối năm 1974, rạp được tân trang và đổi tên là Văn Hoa Sài G̣n và sau 1975 là rạp Thăng Long. Tôi c̣n nhớ (v́ chính tôi đi coi chứ ai) phim cuối cùng được chiếu là phim "The French Connection" do tài tử Michael Caine đóng vai chính.

Gần cuối đường Cao Thắng (ngă tư Phan thanh Giản nay là Điện Biên Phủ, xéo chợ 20), có rạp Đại Đồng Saigon rất ư là b́nh dân, chiếu toàn phim cũ, giá vé chỉ bằng giá một tô phở xe lửa. Nhưng được cái xe ḅ viên ngay trước rạp th́ tuyệt cú mèo. Quẹo qua đường Phan thanh Giản về hướng ngă bảy, nơi tọa lạc rạp Long Vân thuộc loại kha khá. Rạp lúc nào cũng đông khán giả, chắc nhờ ở ngay trung tâm nhân măn của Saigon : cư xá Bàn Cờ, cư xá Đô Thành, chung cư Minh Mạng...
Phía bên kia ngă bảy, đường Vĩnh Viễn là rạp Thành Chung (Vườn Lài) mà khán giả vào xem có cái "thú đau thương" là nếu trời nóng th́ tắm hơi, c̣n trời mưa th́ tắm nước từ nóc rạp dột xuống.
Có những chiều tôi kéo vài người bạn cùng tới đường Hồng Thập Tự (nay tên đường mới Nguyễn Thị Minh Khai, ngang tiệm bàn ghế Phan văn Nhị) để t́m một tô cháo vịt nóng hổi thơm lừng hành hương nước mắm gừng đậm đà rồi đưa cay một ly nước mắt quê hương. Sau đó băng qua đường vô rạp Olympic xem phim "Le Mirage de la Vie" do Sandra Dee đóng th́ thấy đời c̣n dễ thương lắm chứ. Rạp Olympic sau đó được đoàn Kim Chung từ Aristo, đường Lê Lai, tới bao rạp làm sân khấu thường trực.
Rời đường Hồng Thập Tự, bạn thừa thắng xông lên tới rạp Kinh Đô đường Lê Văn Duyệt (bây giờ được gọi Cách Mạng T8, ngă ba Huyền Trân công chúa) ngang Tổng Liên Đoàn Lao Công của bố già Trần Quốc Bửu. Có lẽ mang tên là Kinh Đô nên rạp rất sạch sẽ thanh lịch. Tiếc là rạp chỉ hoạt động có 4, 5 năm ǵ đó rồi đi chỗ khác chơi nhường địa điểm lại cho cơ quan USAID của Mỹ.

Bây giờ mời bạn đàng trước - bước - tới ngă tư Trần Quư Cáp, Lê văn Duyệt để vào xem rạp Nam Quang (chợ Đủi) thuộc loại B́nh dân học vụ. Cũng nằm trên đường Lê văn Duyệt, qua khỏi trung tâm nghỉ mát dài hạn Chí Ḥa có rạp Thanh Vân, cũng đại loại như rạp Nam Quang. Có điều cần lưu ư các bạn là các rạp này có nhiều Bê-Đê lắm đó. Đang ngồi xem phim mà bạn bỗng "giác ngộ" là có bàn tay năm ngón của thằng ngồi bên cạnh vượt biên vào vùng cấm địa của bạn để bấm nốt nhạc th́ chính nó đó. Nó định biểu diễn altosax đó. Bạn chỉ c̣n có đi chỗ khác xem cho khỏi ngất ngư con tàu đi. Đi một chút tới đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm văn Hai), rẽ vô chợ Ông Tạ bạn sẽ gặp ngay rạp Đại Lợi chiếu đủ thứ phim Âu Á. Quẹo xuống đường Trương Minh Giảng (tên mới Lê Văn Sĩ) có rạp Văn Lang giờ rạp đổi tên Minh Châu, không ǵ đặc biệt.
Và bây giờ mời bạn ghé vào Đakao để xem rạp Casino Đakao (ngă ba Hiền Vương - Đinh tiên Hoàng). Rạp này chung một chain với rạp Casino Saigon nhưng kém thanh lịch, sạch sẻ hơn. Tuy nhiên bạn có thể tự yên ủi bằng tô ḿ Cây Nhăn danh tiếng gần bên rạp.
Đi trên đường Hai Bà Trưng qua khỏi Cầu Kiệu tới chợ Phú Nhuận bạn sẽ gặp rạp Văn Cầm Phú Nhuận chung một chủ với rạp Văn Cầm Chợ Quán (Nguyễn Biểu - Bến Hàm Tử, trước 1975 rạp tân trang thành rạp Hoàn Kiếm). Theo tôi đây là rạp nhỏ nhất Saigon và giá vé rẽ nhất. Tiền nào của nấy đó các bạn ạ.
Nếu không muốn vào xem rạp Văn Cầm th́ mời bạn quay trở về Tân Định để tới rạp Kinh Thành bên hông chợ Tân Định (nay là nhà sách). Rạp này rất xưa nên dưới mức trung b́nh trên mọi phương điện. Cách đó không xa, trên đường Trần Quang Khải có rạp Văn Hoa. Đây là rạp mới nhất của thủ đô Saigon nên màn ảnh, âm thanh tuyệt hảo, ambiance lại rất khang trang lịch sự, chiếu toàn phim mới.

Sau đó, ta cùng hướng về Gia Định qua đường Bạch Đằng (bên hông chợ Bà Chiểu) có rạp Cao Đồng Hưng, hay trên đường Châu Văn Tiếp (nay tên Vũ Tùng) con đường từ Lăng Ông đến chợ Bà Chiểu có rạp Huỳnh Long chiếu toàn phim Ấn Độ. C̣n đường Nguyễn văn Học (ngă tư B́nh Ḥa) có rạp Đại Đồng Gia Định. Cả hai rạp dưới xa mức trung b́nh, nạn đứt phim rất thường xăy ra. Có điều là cạnh rạp Đại Đồng có quán cơm tấm b́ ăn cũng phê lắm. Giờ th́ bạn hăy đi dọc theo đường Lê Quang Định (Gia Định) để đến trạm cuối của cuộc du xuân là rạp Lạc Xuân nằm trên đường Gia Long (nay tên đường Nguyễn Văn Nghi, bên cạnh chợ G̣ Vấp). Rạp chiếu toàn phim cũ và cái projecteur chắc của Tây để lại nên phim cứ sọc rằn làm nhức mắt người xem.
oOo

Thưa các bạn, sau khi đi một ṿng các rạp chiếu bóng Saigon, các bạn có thấy bồi hồi nhớ thương quê hương thân yêu của chúng ta hay không ? Chắc hẳn là có v́ không ai trong chúng ta không giữ trong tâm tư những h́nh ảnh, những kỉ niệm êm đềm của một thời hoa mộng. Có thể đó là một buổi tối đi bên người yêu giữa trời lất phất mưa dưới hàng me lá xanh rơi nhè nhẹ trên mái tóc em. Hay có thể cũng là một ngày về thăm quê Ngoại, ăn bửa cơm tép kho canh rau dền trong mái tranh nghèo bàng bạc khói lam chiều, bên ḍng sông nước lững lờ đẩy đưa đám lục b́nh tim tím trôi giạt đến một phương trời vô định.
Trở lại chuyện coi phim, ta không thể không nói đến bói tuồng đầu năm, một tập tục rất thú vị của dân tộc. Này nhé ! bạn đừng xem trước quảng cáo phim mà cứ đi thẳng tới một rạp nào đó rồi xem phim mà đoán vận mạng trong năm. Nếu gặp phim cao bồi đấm đá chẳng hạn như Gunfight at the O.K.Corral th́ bảo đảm trong năm có chuyện thượng cẳng tay hạ cẳng chân. C̣n nếu xem nhằm phim bài bạc như Casino th́ quanh năm sẽ ngồi ṣng hơi nhiều.
Nếu coi trúng phim travel như "Around the world in 80 days" th́ cứ chuẩn bị mà đi du lịch. Nếu không đi Mỹ… Tho th́ cũng đi Tây… Ninh hoặc Đức… Ḥa vậy, C̣n như ai mà lỡ coi phải phim cấm trẻ em như Nam Nữ Y Học Bửu Giám "th́ cầm chắc là phải tới nhà thuốc Vơ văn Vân mua một lô 'Tam tinh hải cẩu bổ thận hoàn" nếu là quư ông, c̣n quư Bà th́ sao ? Mắc cở ǵ mà hổng chịu xài "Dưỡng thai nhành mai" cho fetus nó được nhờ.

Nguyễn Lê Quan

Re: Song Chi - Thương nhớ Sài G̣n

Khách gửi lúc 9:15 pm, 07/09/10

Tôi là người Sài G̣n từ khi mới sinh ra. Tôi vẫn c̣n ở đây vậy mà tôi có cảm giác tôi đang mất người trong cuộc đời. Đọc bài của tác giả ḷng tôi lại dấy lên nỗi đau, đau v́ nơi chốn của kỷ niệm/ kư ức không của chỉ riêng tôi mà của biết bao người dân Sài G̣n, thật đẹp,thật hoàn hảo đă làm nên danh hiệu Sài G̣n trước đây đang bị con người không phải Sài G̣n cố ư phá bỏ. Họ sẽ không ngừng việc phá hoại.

Sài G̣n đang bị mất dần bản sắc của ḿnh. Đang bị khoác lên ḿnh cái áo mới tưởng đẹp hơn, nhưng thực ra xấu nhiều hơn đẹp.

Thế hệ của tôi thuộc thập niên 50, được hưởng thụ cái đẹp của Sài G̣n cả về tinh thần (cốt cách tự nhiên của con người,giáo dục) lẫn vật chất chỉ được chưa quá 20 năm, trong khi thời gian sống trong Sài G̣n của tp HCM nhiều hơn vậy mà cái thời gian thiểu số lại ngự trị trong t́nh cảm của tôi nhiều hơn, làm cho tôi tiếc nuối nhiều hơn v́ sao vậy, không cần giải thích người Sài G̣n như tôi sẽ hiểu.

Giá như đừng làm thế, đừng hủy hoại, ai đó, các nhà Sài G̣n học ơi viết ra cái ǵ đi để chia xẻ nỗi buồn với chúng tôi, để chúng tôi đọc và t́m thấy an ủi.

Re: Song Chi - Thương nhớ Sài G̣n

Khách gửi lúc 9:14 pm, 07/09/10

Chị đi xa để rồi thương nhớ Saigòn, nhớ lại Sàigòn trong tâm trí với những nổi xót xa xen trào lộng. Còn tôi ở đây vẫn thương nhớ Saigòn khi chứng kiến hàng ngày sự tha hoá của một thành phô ko còn mang bản chất sàigòn. Sự dung nạp nếu xảy ra tự nhiên là điều đáng quí nhưng một khi dung nạp có HOẠCH ĐỊNH mang màu sắc chính trị thì Saigòn biến thái thành một thành phố .... quái dị và hơi .... man rợ, nơi qui luật SỨC MẠNH và ĐỒNG TIỀN thống trị. Sự phi nhân ROBOT HOÁ làm người ta ko còn hưởng thụ được cuộc sống như UỐNG CỐC BIA HƠI mà bên cạnh có đứa bé MANG ĐỒNG PHỤC HỌC SINH chỉ thiếu cái KHĂN QUÀNG ĐỎ chìa xấp vé số và ngay trong tầm mắt là tầm biểu ngữ mừng ngày 1-6: TẤT CẢ VÌ TƯƠNG LAI CON EM CHÚNG TA!

Re: Song Chi - Thương nhớ Sài G̣n

Khách gửi lúc 4:46 pm, 07/09/10

Sài g̣n ơi , tôi mất người như người đă mất tên,
Mất từng con phố đổi tên đường.
Khi hẹn nhau ta lạc lối t́m,
Như t́nh sầu vẫn măi sống thêm.
.....
Sài g̣n ơi ,tôi mất người như người đă mất tên,
Mất trường xưa mất tuổi thiên thần.
Đâu buổi hoa quán nhạc đêm về,
Đâu rộn ràng giọng hát Thái Thanh ?
.....
NCM

 

Những thành tựu của thiên đường

 

Trà Đoá

 

 
Đây là những thành tựu của một “thiên đường” điển h́nh:
 

                      SO MUA HANG:CONG NGHE PHAM
 
 

                  TEM PHIEU LUONG THUC: LOAI  25 GAM
 

                                    LOAI 50 GAM
 

                                   LOAI  100 GAM
 
 

                                 LOAI  200 GAM
Ca 4 LOAI TEM PHIEU luong thuc ke tren la hinh thuc quan ly bao tu  moi nguoi dan tung ngay tung thang tung nam.....
 
 
                   TEM PHIEU MUA VAI / NAM     

 
                          TEM PHIEU MUA THIT /  THANG
 

                            
 

                    GIAY CHU QUYEN XE DAP
 

 
                             TEM PHIEU MUA PHU TUNG XE DAP

[C̣n tiếp 3 kỳ]

 

SO MUA LUONG THUC TUNG HO KHAU : luong thuc duoc dinh luong mua theo tung nhan khau trong so ho khau .Chi duoc quyen mua luong thuc 01 Thang /lan
 Khong ho khau ,khong co ten ho thi khong duoc  quyen mua nhung luong thuc -cong nghe pham -bat cu vat dung can thiet cho cuoc song do chinh quyen va dia phuong ban ra
 
 
 









 










 








 
Và đây là …nỗi ám ảnh đă thành “thành ngữ” nổi tiếng: MẤT SỔ GẠO 

 
 
 
[C̣n tiếp 1 kỳ]

          SONG DUOI CHE DO XHCN THOI BAO CAP CON NGUOI BI QUAN LY MOI MAT
 BOI VAY NHUNG HINH ANH  TAI LIEU O TREN LA MOT TRONG NHUNG HINH THUC QUAN LY CUA CHINH QUYEN BOI VAY NHUNG ACE NAO VO PHUOC CON KET LAI SAU NAM 1975 THI RAT CAY DANG , CHIU NHIEU BAT HANH ......VA THAM THIA HON AI HET.

         NHUNG TEM PHIEU LUONG THUC va TEM PHIEU MUA HANG CONG NGHE PHAM  KE TREN CHI UU TIEN  CUNG CAP DANH CHO NHUNG NGUOI CONG NHAN VIEN CO THAM GIA VOI CHINH QUYEN CON NGUOC LAI NHUNG NGUOI DAN BINH THUONG CHI DUOC CUNG CAP MUA HANG TAI DIA PHUONG QUA HINH THUC QUAN LY HO KHAU VA SO MUA HANG CAP CHO TUNG HO BOI VAY NHUNG NGUOI SONG MA CHINH QUYEN CHO LA BAT HOP PHAP KHONG CO TEN TRONG HO KHAU THI KHONG DUOC HUONG NHUNG VIEC MUA HANG PHAN PHAT CO DINH LUONG CO GIOI HAN TUNG NHAN KHAU....MA THUONG THUONG THANH PHAN NAY DA SO LA NHUNG CHIEN HUU BAT HANH CUA CHUNG TA SAU NHIEU NAM TU TOI TRO VE...NHA BI MAT.. VO THI SANG NGANG...VAN VAN........

        NHIN LAI THOI BAO CAP LA CA MOT SU DAU KHO CHO CON NGUOI DANG SONG. MAY THAY RIENG CHE DO QUAN LY BAO TU DO , NGAY HOM NAY PHAN NAO CUNG KHONG CON TIEP TUC NGU TRI....NHU THEO THOI TEM PHIEU SAP HANG......

 

 

Xem Trailer phim CHẤN ĐỘNG THẾ GIỚI

 

 Vào xem tại : http://depweekly.com/~/print/print-2415.aspx

 


 

 

 

 

 


IPB Image
Liên hoan phim Thần Châu quốc tế

Bộ phim đă khiến các khán giả xúc động trào nước mắt và nhận được hàng loạt các phản hồi, thu hút được sự quan tâm của giới sinh viên, nhóm cộng đồng cũng như phương tiện truyền thông địa phương.

Một khán giả đại học Toronto, anh Lin cho hay: "Dàn nhạc trong phim thật tuyệt vời, nó đă theo măi bên tôi... Lời nói chân thành của cô bé văng vẳng bên tai 'ḿnh muốn luyện công, ḿnh muốn đi học, nhưng v́ luyện công ḿnh không được học nữa rồi.' Tôi không thể giúp, nhưng cảm thông sâu sắc cho cô bé. Đồng thời tôi cũng phẫn nộ trước cuộc bức hại mà ĐCSTQ đă gây ra cho những người tập luyện theo Chân-Thiện-Nhẫn"

Một sinh viên đến từ Washington D.C: "Thực sự đây là lần đầu tôi hiểu rơ về vấn đề này, tôi sẽ quan tâm hơn nữa về cuộc bức hại Pháp Luân Công trong tương lai, rất cảm ơn."

Bộ phim đă được công chiếu khắp nơi tại nhiều trường đại học như đại học Yale, đại học Illinois tại Urbana-Champaign, đại học bang California tại Fullerton, đại học Toronto, đại học Concordia tại Montreal, đại học Waterloo, đại học Ottawa, đại học Calgary, đại học quốc gia Đài Loan, đại học Bu-Kyung ở Busan (Hàn quốc), Đại học Dortmund ở Đức.v.v... và sẽ tiếp tục được lưu chiếu nhiều nơi khác nữa.

CHẤN ĐỘNG THẾ GIỚI

IPB
 Image

Thông tin phim:

Tên phim:
Chấn động thế giới/ Shake the world/ 震撼
Nhà sản xuất: Hăng phim Thần Châu (Shen Zhou Film Studio)
Quốc gia: Mỹ
Thể loại: Lịch sử - tâm lư - t́nh cảm
Website: shenzhoufilm.com
Thời lượng phim: 80 phút 22
Phụ đề: Tiếng Việt

Xem Trailer phim Chấn Động Thế Giới
http://www.blip.tv/file/3533761/

(Bộ phim kể về câu chuyện có thật)

Bối cảnh lịch sử bộ phim tái hiện lại giai đoạn đầu sự kiện ĐCSTQ phát động chiến dịch bức hại tàn khốc đối với Pháp Luân Công trên toàn quốc kể từ ngày 20 tháng 7 năm 1999. Câu chuyện xoay quanh nhân vật Đinh Yến, cô đă dẫn dắt người xem đi suốt chặng đường lịch sử từ những ngày đầu khai mở đàn áp, cuộc họp báo tháng 10 do các học viên Pháp Luân Công tổ chức đă làm chấn động thế giới, và sự trang nghiêm của pháp hội Quảng Châu vào tháng 11 năm 1999.

Đinh Yến, một học viên Pháp Luân Công b́nh thường, một cô gái hiền hậu đă xa ĺa nhân thế trong cuộc bức hại bạo tàn do ĐCSTQ gây ra. Hàng ngh́n học viên lương thiện bị cướp đi sinh mạng quư báu bởi nhục h́nh thảm khốc chỉ v́ họ không chịu từ bỏ niềm tin chân chính vào nguyên lư Chân-Thiện-Nhẫn. Tuy đi xa, nhưng họ đă lưu lại cho nhân thế một bản trường ca về tâm từ bi bất hũ.

Con người từ đâu đến? rồi sẽ đi đâu về đâu? Từ vạn năm thiên cổ, thế nhân đời đời kiếp kiếp trầm luân truy t́m măi lời giải đáp. "Nhất viện kỳ hoa xuân hữu chủ, liên tiêu phong vũ bất tu sầu". Đinh Yến cùng các đồng môn đă dùng hành động của ḿnh ḥa thành bài ca chính pháp chấn động vũ trụ.

Bộ phim không chỉ tả thực cuộc bức hại mà c̣n toát lên vẻ đẹp chí kiên định của các học viên Pháp Luân Đại Pháp.

IPB Image

Nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập hăng, bộ phim đầu tay "Chấn Động Thế Giới" đă được cho phép chia sẻ miễn phí trên web và được chuyển thành nhiều ngôn ngữ khác nhau.

Link download (AVI ~ 700MB) Bản đẹp
(Dạng nén RAR chia thành 5 file, giải nén bằng WinRAR)

Mediafire
http://www.mediafire.com/?sharekey=40a7fa0d45dc9fabb64026cfc06112364fec982ec34288764ad239450a8c1cf1

hoặc Megaupload
http://www.megaupload.com/?f=WHVXN5OM

Hoặc Rapidshare
http://rapidshare.com/users/N74K4W

Hoặc download từ Vietnam:
http://dieuky.net/falundafa/Shake%20The%20World%20%28AVI%29.part1.rar
http://dieuky.net/falundafa/Shake%20The%20World%20%28AVI%29.part2.rar
http://dieuky.net/falundafa/Shake%20The%20World%20%28AVI%29.part3.rar
http://dieuky.net/falundafa/Shake%20The%20World%20%28AVI%29.part4.rar
http://dieuky.net/falundafa/Shake%20The%20World%20%28AVI%29.part5.rar

Hoặc download chỉ 1 file AVI từ Blip.tv
http://blip.tv/file/get/FalunDafaIsGood-ShakeTheWorldChnNgThGii975.avi



Ca khúc trong phim

Nhạc khúc:
Phấn trang ngọc trác nữ nhi thân
Tŕnh bày: Bạch Tuyết
Soạn nhạc: Hùng Quân
Phối khí: Trần Đông

link download MP3: http://shenzhoufilm.com/gb/zhenhan/music/Z16_fenzhuangyuzhuo-final.mp3

Ca từ:

妆玉琢女儿身
笑也纯来哭也真
莫忘今世法缘重
家在仙宫不在尘

Lời thơ Tiếng Việt:

Má phấn thân ngọc ḱa cô bé,
Cười khóc hồn nhiên nét thơ ngây.
Chớ quên Đại Pháp duyên kiếp định,
Nhà em tiên giới chẳng tại trần.

***********************
Nhạc khúc:
Hồng Mai ngạo tuyết
Tŕnh bày: Dương Kiến Sinh
Lời: Tịnh Thực
Nhạc: Hùng Quân
Phối khí: Trần Đông

Link download MP3 http://shenzhoufilm.com/gb/zhenhan/music/Z23_zhongyuanlengfeng-final.mp3

Ca từ:

中原冷風吹未歇
但見紅梅傲霜雪
高標濟世不慕名
渺渺誰能識亮節
屹立嚴冬滅陰邪
瓊枝染盡聖賢血
長歌怎述堅貞意
處處花開慰英傑

Lời thơ Tiếng Việt:

Trung Nguyên gió lạnh thổi không dứt
Mai Hồng há dễ ngại tuyết sương
Cao nhân tế thế danh chẳng đợi
Mờ xa thanh khiết ai tỏ tường.
Đứng thẳng trời đông tiêu diệt ác.
Quỳnh hoa nhuốm thẳm máu hiền nhân.
Trường ca sao tả chí kiên định,
Nơi nơi hoa nở đón anh hùng.

 

Thể thao

 

                   Đá Bóng Trên Sân Ngực !

 

Trong khi các cầu thủ Đức và Australia phải "sinh tử chiến" trên sân cỏ, th́ trên một băi biển nhân tạo tại chính thủ đô Berlin, lại có một trận cầu cũng không kém hấp dẩn. Chỉ có điều, trận đấu này diễn ra giữa những người đẹp gần như "khỏa thân".

 

Body painting là loại h́nh nghệ thuật vẽ trên thân thể người, và nó đă "lên ngôi" ở World Cup năm nay. Mặc dù được "hóa trang" bởi những bộ trang phục bắt mắt, nhưng thực tế, các "cầu thủ" dưới đây gần như bán khỏa thân.

Trận đấu diễn ra giữa hai đội "Visit-X Camgirls” (Đức) và “Blue Movie All Stars” (Australia) để tranh cúp ”Sexy Soccer 2010” đă kết thúc với phần thắng nghiêng về đội chủ nhà.

 

 

Trận đấu thu hút khá đông khán giả

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tranh thủ tạo dáng ở giờ nghỉ giải lao

 

 

 

 

 

Quyết liệt chẳng kém đấng mày râu

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Những h́nh ảnh hậu trường

 

NASA: ‘Năm đại họa’ là có thật?

 

( 3:10 PM | 18/06/2010 )

Trong khi nhiều người c̣n đang lo lắng về “năm đại họa 2012” th́ mới đây NASA đưa ra cảnh báo về trận băo từ sẽ làm thay đổi toàn bộ cuộc sống trên Trái đất vào năm 2013.

http://a8.vietbao.vn/images/vn888/ban/201005/0-images1984299_mattroi180610.jpeg

Vào năm 2013, Mặt trời sẽ bước vào thời kỳ hoạt động mạnh mẽ. Ảnh: Ifeng.com.

Các nhà khoa học có thâm niên của NASA cảnh báo, vào khoảng năm 2013, sau một "giấc ngủ say", Mặt trời sẽ “thức tỉnh”, bước vào giai đoạn hoạt động mạnh, tạo nên những cơn băo từ cực mạnh tấn công Trái đất. Sức mạnh của trận băo từ này có thể tương đương với sức công phá của 100 quả bom Hydro.

Các chuyên gia cho rằng, khi Mặt trời bước vào thời kỳ hoạt động mạnh, hoạt động phun trào của các điểm đen Mặt trời cũng sẽ trở nên kịch liệt, giải phóng một lượng lớn các hạt mang điện và gây ra các cơn băo mặt trời.

Sự ảnh hưởng của băo mặt trời, theo các nhà khoa học là vượt qua sự tưởng tượng của con người. Chúng có thể khiến toàn bộ Trái đất bước vào những ngày đen tối nhất.

Không chỉ tầng ô-zôn bị phá hủy, hệ thống điện cũng như mạng thông tin điện tử có thể bị tê liệt. Từ đó, những cơ quan như bệnh viện, ngân hàng và sân bay,… cũng sẽ không thể hoạt động được chứ đừng nói đến điện thoại, máy tính hay GPS.

Nếu như tất cả những điều kể trên xảy ra, chúng sẽ mang lại những tổn thất về kinh tế cực kỳ khủng khiếp, mà nhiều người dự tính là nhiều gấp 20 lần so với trận băo Katrina (Tổng thiệt hại do cơn băo này gây ra ước tính lên đến 125 tỷ USD). Đồng thời, nó cũng sẽ tạo nên một bước lùi lịch sử trong tiến tŕnh phát triển của toàn nhân loại.

Mô t£ £nh.

Và một trận băo Mặt trời cực mạnh có thể sẽ tấn công Trái đất. Ảnh: Internet.

Các chuyên gia về thiên văn chỉ ra rằng, hoạt động của điểm đen mặt trời có chu kỳ là 11 năm. Vào năm 1859, tức là 151 năm trước đây, Trái đất của chúng ta từng bị một cơn băo mặt trời cực mạnh tấn công. Tuy nhiên, khi đó hệ thống điện và thông tin vẫn chưa phát triển, do vậy hậu quả mà cơn băo này gây ra vẫn chưa đến mức nghiêm trọng.

Lo lắng về sự nguy hại mà các cơn băo từ Mặt trời mang đến cho Trái đất, các nhà khoa học đă bắt đầu theo dơi sát sao Mặt trời. Vào ngày 11/2 vừa qua, một vệ tinh quan trắc các hoạt động của Mặt trời đă được phóng lên quỹ đạo.

Các nhà khoa học hy vọng rằng việc theo dơi Mặt trời 24/24 sẽ giúp các nhà khoa học hiểu rơ kết cấu cũng như các hoạt động từ trường của Mặt trời, từ đó đưa ra được những dự báo chuẩn xác giảm thiểu nguy hại từ các cơn băo Mặt trời.